Thấy bọn chúng đã bắt đầu nghi ngờ, anh và cô không liên lạc với cấp trên để tránh bị hoài nghi. Bị cảnh sát truy đuổi khắp nơi, trốn mãi không phải là cách.
Ông ta:" Hàng cũng mất, cứ trốn mãi không phải là cách, phải nhanh chóng tìm cách rời khỏi đây"
Lê Phỉ:" Anh Chu, anh có cách nào không???"
" Có thì tôi ở đây làm gì???"
Lân An:" Hay là vượt biên đi"
Ông ta:" Chỉ có cách này thôi"
Chúng liền quan sát tình hình biên giới. Lân An:" Vùng biên giới này đi sang nước nào vậy???" nhìn Chu Thế Lâm
" Không biết"
Xá Ninh:" Không biết à??? Tưởng anh tài lắm chứ???"
Lê Phỉ:" Là người chứ đâu phải thần thánh đâu mà cái gì cũng biết, cậu biết không???"
Xá Ninh liền căm nín, lắc đầu.
Lân An:" Cướp cano, vượt biên"
Ông ta và Lê Phỉ liền đồng ý thực hiện, lập kế hoạch để ra tay. Con gái và con dâu của ông ta cũng biết chút võ công. Còn đứa cháu gái thì không biết thứ gì ngoài ghi chép sổ sách vô cùng ăn hại.
Biết bọn chúng có vũ khí sợ sẽ làm hại đến người vô tội nên Chu Thế Lâm và Tiêu Sở Ngân chờ đợi thời cơ thích hợp để liên lạc với cấp trên báo cáo tình hình.
Tối đến, thấy bọn chúng lơ là. Chu Thế Lâm kéo theo Tiêu Sở Ngân liền lén ra ngoài xa
" Cứ thế này không phải là cách" nói nhỏ
" Ừm" nói nhỏ
" Báo cáo thôi" nói nhỏ
" Được"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-co-vo-dac-cong-cua-toi/2889870/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.