Châu Mộc Vân cắn chặt môi, ngại ngùng rụt cổ lại nhưng còn chưa kịp phản ứng thì nam nhân trước mắt đã đưa tay rút chiếc trâm cài trên đầu nàng ra. Mái tóc óng ả như nhung như lụa trong nháy mắt xõa xuống, vì bị nước bắn lên mà dính sát vào cần cổ trắng ngần. Xiêm y đỏ rực bị bàn tay to lớn của Tống Minh Viễn nhẹ nhàng cởi ra, cuối cùng chỉ còn lại một lớp mỏng.
Không khí ái muội khiến đầu óc nàng trống rỗng, toàn thân mềm nhũn chỉ biết tựa sát vào ngực y, gương mặt mình ngày đêm nhung nhớ giờ đây đang ở sát cạnh bên, nói không động lòng chính là nói dối.
Tống Minh Viễn ôm chặt người con gái xinh đẹp vào lòng, cắn nhẹ lên cổ nàng một cái nhưng ngay khi chuẩn bị mất khống chế liền hoàn hồn trở lại, bàn tay đang đặt trên eo nàng khẽ buông ra. Y day day trán, thực sự không hiểu tại sao một người vốn điềm tĩnh như mình lại bị sắc đẹp của một nữ nhân câu hồn đoạt phách.
“Nàng tới đưa trẫm thứ gì vậy?”
Châu Mộc Vân thấy Tống Minh Viễn dừng lại thì có hơi hụt hẫng, vẻ thất vọng thoáng xẹt qua khuôn mặt nhưng rất nhanh liền biến mất, mỉm cười nói với y: “Bệ hạ, thần thiếp nghe Vương gia nói người bị mất ngủ nên sắc cho người ít thuốc.”
“Có đắng không?”
“Có một chút…”
“Trẫm không uống, nàng mang về đi.”
Tống Minh Viễn cau mày, nghe tới thuốc đắng liền thẳng thừng từ chối, vả lại y không phải bị mất ngủ, chỉ là bị những cơn ác mộng liên tục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-chuyen-kiep/451040/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.