Mặt khác, sau khi lấy hết can đảm để hôn Tống Minh Viễn một cái Châu Mộc Vân cũng nhanh chóng chạy ra ngoài, nàng lấy hai tay ôm mặt, cười đến không tài nào ngừng lại được: "Á, đẹp quá đi mất, đã thế còn đáng yêu nữa."
Châu Mộc Vân nhìn chằm chằm y phục đang ôm lấy thân mình mà lại càng sung sướng hơn, không ngờ có một ngày một tì nữ nhỏ bé như nàng lại được Hoàng đế đích thân thay y phục cho, đã thế tất cả các vết thương còn được y chăm sóc vô cùng kỹ lưỡng.
Nàng nhìn xuống bàn tay phải của mình liền phát hiện vết phỏng đã không còn đỏ và sưng tấy như khi trước nữa, đến cả cảm giác đau đớn khi bị tên Vương gia kia tấn công cũng hoàn toàn biến mất, không biết là thứ thuốc gì mà lại hiệu quả như vậy.
Đã thế thì sau này cứ mỗi lần bị thương Châu Mộc Vân sẽ tới tìm Tống Minh Viễn, giở trò "đồi bại" một xíu là không còn lo nữa, nụ hôn khi nãy là quà đáp trả nhưng không biết y có giận không, lần sau sẽ là hôn môi chứ nhất định sẽ không hôn má như vậy.
"Đừng tức quá mà xử chém mình là được..."
Châu Mộc Vân cười khúc khích, nói xong liền tung tăng chạy về nơi mình ở, nàng đã biến mất cả đêm nên lỡ có ai dậy sớm mà phát hiện ra nhất định sẽ lớn chuyện, nàng rón rén cầm y phục đi thay sau đó lại cất kĩ y phục của Tống Minh Viễn, trân trọng nó như đang giữ một món bảo vật.
Nào ngờ khi quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-chuyen-kiep/451037/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.