Thau nước sôi lập tức đổ hết xuống đất khiến gian bếp chỉ trong chốc lát đã trắng xóa, hơi nước bay khắp nơi che khuất tầm mọi tầm nhìn. Ngay khi Châu Mộc Vân hét lên thì hai cung nữ cũng từ bên ngoài vào, hốt hoảng nhìn cảnh tượng trước mắt: “Chu tiểu thư, cô không sao chứ?”
Bọn họ nhanh chóng mở hết cửa sổ ra rồi chạy tới đỡ nàng dậy: “Cô có sao không? Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Châu Mộc Vân đau đến mức không nói nên lời, chỉ có thể lắc đầu tỏ ý mình vẫn ổn. Nàng nhìn xuống bàn tay đã phỏng rộp liền rưng rưng nước mắt, quả thực là đau đến xé cả ruột gan. Nữ nhân mới khi nãy đang còn xinh đẹp giờ đây trông vô cùng chật vật, khuôn mặt nàng trắng bệch, đã thế trên trán còn rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Châu Mộc Vân cắn răng để cố nén cơn đau xuống, bảo với hai cung nữ mình không sao rồi lại đi ra ngoài rửa tay, cứ để bình thường mà đi thi thì nàng chắc chắn sẽ thua cuộc nhưng nếu tự làm phỏng tay mình thì sẽ khác, tuy không dám chắc sẽ thắng nhưng chí ít vẫn vớt vát được phần nào.
“Đau chết mất…”
Do đã sắp tới lúc bắt đầu vòng thi cuối cùng nên nàng cũng không dám chậm trễ nữa, lấy một miếng vải mỏng quấn quanh bàn tay bị phỏng sau đó nhẹ nhàng bước ra ngoài. Vòng thi này Hoàng đế, Thái hậu và Hoàng hậu không tới nên nàng cũng không lo, tất cả các bài thi sau khi hoàn thành sẽ được thái giám đưa tới chỗ Thái hậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-chuyen-kiep/451035/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.