Châu Mộc Vân kinh ngạc ngước đầu lên nhìn, đôi đồng tử chợt co rút lại, cảm giác sợ hãi bất chợt ập tới khiến nàng không rét mà run. Tống Minh Viễn mặc một thân long bào màu đen, dung mạo càng như hoa như ngọc, tuấn lãng bất phàm. Y mím chặt môi, từ đầu đến cuối đều không nói lời nào, ánh mắt nhìn nữ nhân trước mặt như đè nén vô vàn cảm xúc khó tả.
Mà ngay lúc này Châu Mộc Vân cũng đã nhận ra người mình vừa ôm là ai, cơ thể nhỏ bé run rẩy không ngừng, khuôn mặt trắng bệch không còn một chút máu.
Người mặc long bào chỉ có một, đó là Hoàng đế Tống Tịnh. Nhưng khuôn mặt đó, làm sao có thể…
Nàng đang còn chìm trong dòng suy nghĩ miên man thì như bừng tỉnh khỏi cơn mê, biết mình vừa phạm vào tội khi quân liền nhanh chóng quỳ xuống, thân thể nhỏ bé dưới ánh trăng càng thêm kiều diễm nhưng giọng nói run rẩy thật khiến người khác cảm thấy xót xa.
“Bệ hạ, là nô tì có mắt như mù, tưởng bệ hạ là người quen nên mới hành xử như vậy, mong bệ hạ tha tội chết…”
“Người quen, có người nào vừa giống trẫm vừa trùng tên với trẫm luôn à?”
Giọng nói quen thuộc vang lên khiến tim Châu Mộc Vân như lỡ mất một nhịp, mà nghe câu y vừa thốt ra lại càng bất ngờ hơn, chẳng lẽ Hoàng đế Tống Tịnh cũng tên Tống Minh Viễn luôn à?
Nghĩ tới đây nàng chợt ngẩng phắt đầu lên nhìn, phát hiện tên thị vệ vừa đẩy ngã mình lại có một khuôn mặt y đúc với khuôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-chuyen-kiep/451032/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.