Châu Mộc Vân dựa theo những kí ức có được đi ngược lên núi Đại Sơn, tới ngôi làng “mình” từng sinh sống, bên trong đó nồng nặc mùi cây thuốc với những làn khói dày đặc mà tưởng chừng như vô cùng quen thuộc. Nàng nhíu mày, vừa bước vào thì ngay đối diện đó đã có một cô nương cỡ mười sáu mười bảy tuổi chạy tới, bổ nhào lên người nàng.
“Mộc Vân tỷ tỷ! Tỷ về rồi!”
Ngay lập tức một cái tên Ý Yên xuất hiện trong đầu Châu Mộc Vân, đây chính là tiểu sư muội thân thiết với nàng nhất ở nơi này, chắc hẳn mấy ngày vừa rồi không thấy nàng đâu muội ấy cũng lo lắng lắm. Mà nghe thấy tiếng động đó một cô nương khác cũng đi ra, thấy nàng thì thở phào nhẹ nhõm.
“Tiểu Vân, mấy ngày vừa rồi muội đi đâu vậy?”
“Hả? À không có gì, muội phát hiện dưới chân núi có một loại cây lạ nên xuống đó tìm nó vài ngày, quên mất phải về báo cho tỷ một tiếng…”
Châu Mộc Vân ở kiếp này cũng hay đi lang bạt mấy ngày trời như vậy nên nàng mới dám nói thế, tránh cho tỷ ấy lo lắng. Quả nhiên Thanh Nhàn nghe xong cũng không nghĩ gì nhiều, dặn dò nàng vài thứ rồi rời đi. Châu Mộc Vân thở phào nhẹ nhõm, do thân thể còn chưa hồi phục được hết nên sau khi ăn uống xong liền về căn nhà nhỏ để nghỉ ngơi.
Đến chiều nàng lại đeo giỏ tre lên lưng rồi tiếp tục đi tìm cây thuốc, tiện thể xem mấy thứ cây này có tác dụng gì nhưng trong vô thức lại đi xuống tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-chuyen-kiep/451029/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.