Châu Mộc Vân khoác trên mình một bộ váy dài màu đen, nhẹ nhàng bước đi trên con đường rộng lớn, mới chỉ sáu giờ hơn mà thành phố phồn hoa đã sắp bị bao phủ bởi một màu đen u ám, mặt trời ở phía bên kia cũng đang dần khuất dạng sau các tòa nhà cao tầng, để lại một vài tia nắng yếu ớt.
Cô ngước mặt lên nhìn những đám mây ở trên cao để ngăn nước mắt chảy ra, sau đó lại sụt sịt vài cái, không suy nghĩ gì nhiều nữa mà chậm rãi bước đi.
Chỉ mười lăm phút sau Châu Mộc Vân đã dừng lại trước một nhà tang lễ nằm ngay chính giữa thành phố, nơi này cũng u ám không khác gì bên ngoài.
“Vân tới rồi đấy à, mau vào trong đi con.”
Một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi mặc đồ đen, đeo khăn tang chạy tới nắm lấy tay cô. Châu Mộc Vân gật đầu, nở một nụ cười chua chát rồi theo dì đi vào.
Bên trong nhà tang lễ là hai chiếc quan tài, ngoài một vài họ hàng đang đứng đó thì không có bất cứ một ai khác nữa. Cô quỳ sụp xuống, ngước nhìn lên hai tấm di ảnh trước mặt, nước mắt cuối cùng cũng không chịu được mà chảy ra, lăn dài trên gò má.
Châu Mộc Vân không nói gì mà cứ im lặng rơi lệ, đôi môi bị cắn đến bật cả máu, tiếng nấc quả thật khiến mọi người xung quanh đau đến xé cả ruột gan. Vị trưởng khoa khi xưa được người người kính trọng, người phụ nữ tài giỏi xinh đẹp bây giờ lại chẳng còn hơi thở nữa, chỉ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-chuyen-kiep/451026/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.