Chương trước
Chương sau
Haizzz... Hóng hớt và cà khịa đúng là những tính cách cơ bản có sẵn trong mỗi con người mà. Đến giới tu tiên cũng vậy. Liễu huynh kia không phải là camera chạy bằng cơm của thời hiện đại sao? Một đám tiên nhân quân tử mà hóng hớt chẳng khác mấy thím ngoài xóm chiều chiều tụ tập cả.

" Được rồi! Mỗi nhà chọn một màu cờ mà vào đó tìm đá đi." - Minh Hạo nói lớn báo hiệu.

" Chúng ta đi bên này, chúng ta đi bên này!" - Mấy đệ tử chia nhau hướng đi.

Bái trưởng môn làm sư!!! Trưởng sư huynh có biệt tài là phán rất chuẩn, nếu nói phần đá của cờ đỏ sẽ là điện cao thì chắc chắn sẽ là điện cao. Cứ đi theo họ vậy, dù sao thì như vậy cũng sẽ được chung một mái nhà với Nguyệt Ly tỷ tỷ và trưởng sư huynh.

Nghĩ thế rồi Giản Sơ Mạn cùng Giang gia bước tới lối vào của phần bãi đã có cờ đỏ. Vì là một người đến từ gia phái khác nên lúc này cô ấy chỉ có thể là người vào cuối cùng. Đang vui vẻ nhảy chân sáo bước vào thì...

* Ầm * va phải một vật cứng.

" A! Đau chết ta rồi!" - Giản Sơ Mạn đau đớn la lên.

Có một bức tường vô hình ở ngay lối vào sao? Vậy sao họ vào được.

" Ấy! Tiểu nha đầu xin lỗi. Bọn ta lo nói chuyện quá quên mất. Muội không thể vào đó được, mỗi chỗ chỉ được một gia phái vào thôi. Để ta dẫn muội đến chỗ khác." - Ngụy Lãng tiến lại vỗ về Giản Sơ Mạn, cười nói rất tự nhiên.

" Tiểu Sơ Mạn! Không sao chứ?" - Nguyệt Ly nghe thấy tiếng Sơ Mạn kêu lên liền chạy đến.

" Không sao! Tỷ quay về làm việc của mình tiếp đi, muội đi tìm nơi khác." - Giản Sơ Mạn xoa xoa cánh mũi, tủi thân nói.



Nguyệt Ly cũng có chút phân vân giữa đi hay ở. Nhưng mà cô là tam tiểu thư Giang gia, không thể bỏ ngang giữa chừng được. Như vậy rất mất thể diện nên đành bỏ lại Giản Sơ Mạn mà quay về chỗ làm việc tiếp.

" Xong rồi xong rồi! Mình làm sao mà bái trưởng môn làm sư được. Tuy nói là tìm linh thạch tương ứng với điện nào đó thì sẽ có thể bái điện chủ làm sư. Nhưng mà ta làm sao làm được. Vận đen như vậy, chơi xúc xắc toàn số nhỏ, rút thăm thì toàn phiếu xấu. Mấy trò may rủi này, phiền chết đi được." - Giản Sơ Mạn thầm gào thét.

[ Không hoàn thành nhiệm vụ sẽ - 500. Hiện tại quý khách có 465. Cố lên!]

" Tiểu hệ thống\~ bình thường mày rất dễ thương mà, sao bây giờ lại bứt tao vậy?" - Nội tâm mếu máo.

Âm điểm sẽ bị tích điện. Bỏ đi, cuộc đời ngắm trai đến đây là đủ. Tuy là phải vào thế giới khác nhưng mà có nhiều trai đẹp cũng không quá đáng lắm. Trai đẹp!!! Đúng rồi mình có thể nhờ trai đẹp chọn màu dùm mình mà, như vậy là mượn may mắn của người đó rồi.

" Tiểu nha đầu! Ngồi đó làm gì? Không qua kia tìm đá đi!" - Ngụy Lãng ân cần hỏi.

Nhìn lại thì... chỉ có 7 bãi đá, 6 gia phái kia đã chọn một bãi cho riêng mình hết rồi, mình còn gì phải chọn chứ. Haizzz xem như số phận an bài. Đến đâu thì đến. Đi thôi.

Nghĩ rồi Ngụy Lãng dẫn cô dẫn cô đến bãi đá còn lại. Rõ ràng là cờ trắng nhưng linh thạch lại màu đen, từng tảng từng tảng lớn lồ lộ hết ra ngoài. Hèn gì không ai chọn, tùy tiện đánh mạnh một cái không phải mà đã lấy được rồi sao. Bên chỗ những người khác thì linh thạch ở sâu trong tảng đá, phải đục đẽo thì mới lấy được. Vô cùng gian nan, màu sắc lại còn rất đẹp. Tinh thần Giản Sơ Mạn tụt hẵn, ủ rũ lấy kim châm phóng đi vào mảnh linh thạch lớn, cách phóng kim này là Hạ phu nhân chỉ cho. Có tính sát thương cũng rất lớn, phóng vào vài huyệt trên người cũng có thể khiến đối phương bất động. Như vậy mà nhẹ nhàng lấy được một hắc linh thạch nhỏ có kiểu dáng cũng khá đẹp. Không có ai tranh giành, điều kiện thuận lợi, Giản Sơ Mạn chính là người đầu tiên lấy được linh thạch.

Sau hai canh giờ thì cuối cùng các đệ tử cũng lấy được linh thạch cho riêng mình. Có lẽ là vẫn nhanh hơi dự đoán của mấy tiền bối đi trước nghĩ.

" Được rồi! Mọi người chỗ nghỉ ngơi đi, có lẽ phải đến chiều chúng ta mới tiếp tục được." - Minh Hạo nói lớn thông báo.

Các đệ tử liền nghe theo, mỗi người tìm một góc nghỉ ngơi. Phong cảnh thì đẹp, khí hậu lại tốt. Vô cùng truyệt để nghỉ ngơi. Riêng Giản Sơ Mạn là ngồi nghĩ trong thấp thỏm nãy giờ rồi.



" Là linh thạch đen, sẽ vào điện nào nhỉ? Người cấp bậc cao chắc không chọn những điện u âm đâu nhỉ!" - Vài người bàn tán xì xầm.

" Tiểu Sơ Mạn đừng buồn! Có khi, thạch đen là của trưởng môn đó. Người thành công luôn có lối đi riêng mà!" - Nguyệt Ly dịu dàng an ủi Giản Sơ Mạn.

" Bỏ đi! Không thành công cũng thành danh. Muội còn nhỏ, sợ gì chứ!" - Giang Thành liền tiếp lời.

Tâm trạng Giản Sơ Mạn khởi sắc lên một chút, họ cùng nhau lấy thức ăn trong tay nải ra vừa ăn vừa nghỉ ngơi ngắm cảnh. Thức ăn trong tay nải là do Hạ phu nhân chuẩn bị cho cô, bà ấy còn để cho cô một cái pháo tín hiệu và một cây trâm làm bùa hộ mệnh. Xem ra là rất để tâm đến cô. Nhan Linh Lung cũng thật tội nghiệp, cả đời hành y cứu người, vậy mà một lần bất cẩn ngã từ vách núi xuống, mất đi khả năng sinh con khiến cho trực hệ Hạ gia không có người nối dõi.

" Được rồi được rồi! Ta thông linh với Liễu huynh được rồi." - Ngụy Lãng sung sướng réo lên rồi lập tức thi pháp. Một khoảng trời lớn được linh lực bao phủ hiện lên hình ảnh.

" Giang huynh, Ngụy huynh, Minh huynh, An huynh! Mọi người ổn chứ?" - Người bên kia hỏi.

" Liễu Hạo huynh được quá đó, đến giờ này mà không có chút bầm giập nào?" - Giang Kiệt dí dỏm nói.

" Giang huynh, huynh đừng chọc ta nữa. Rõ ràng là cùng nhau rút lui, huynh lại cố tình phạm cấm để bị đẩy xuống thượng phẩm. Huynh có biết bây giờ ta khổ đến mức nào không. Không thể rời trận pháp trấn yểm của Phục Linh. Bọn họ đánh nhau đến lông trời lở đất luôn rồi. Ta và các đệ tử không giao đấu nhưng phái hết sức bảo vệ kết giới bảo hộ đây nè. Mọi người thì khỏe rồi!" - Liễu Hạo gần như mếu nói.

Từ hình ảnh thấy được thì bên trên đen cả một bầu trời, gió lớn thổi rất mạnh. Nhìn giống như tận thế vậy. Trong khi đó từ đây nhìn lên bầu trời vẫn rất trong xanh mà. Liễu Hạo và các đệ tử của hắn phải dồn hết sức chống đỡ sức tàn phá của đôi bên đang giao chiến tác động vào kết giới.

" Tình hình sao rồi!" - Giang Kiệt phẩy phẩy cái quạt ung dung hỏi.

" Thanh Hương điện, một nửa bị thương, chết một nửa. Các đệ tử còn lại đều bình an. Các phương diệc thì có người lết người bò. Linh lực của người này quá mạnh, càng ngày càng lớn mạnh. Thanh Hương cứ liên tục khích tướng cô ta, mấy kẻ đáng ghét đều chết dưới lưỡi kiếm chết rồi. Bị thương và được bỏ qua là mấy người tương đối tốt tính. Xem ra cô ta không lạm sát mà là thanh trừ cái ác. Đã đánh bại hết 12 phương diệc rồi, đang đánh với trưởng môn!" - Liễu Hạo cẩn thận xem xét tình hình nói.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.