Chương trước
Chương sau
Hả? Chết rồi! A Phượng gặp nguy hiểm.

Tiểu Ái lúc này bị tiếng đám trẻ làm ồn mà tỉnh dậy, kịp thời thấy cảnh đó.

Lão sư ngáy ngủ rồi, giờ mình nên lao xuống dưới cứu A Phượng chứ? Phía dưới nước chảy siết quá, sợ là đến mạng còn giữ không được. Khoan đã mùi này.

Tiểu Ái liền vội chạy đi một hướng khác sủa toáng lên.

Tiểu Vô Danh bị dòng nước mạnh kéo đi va hết chỗ này đến chỗ khác. Cuối cùng bị một tảng đá lớn dưới hạ nguồn chặn lại mới không trôi đi tiếp. Quần áo không còn chỉnh tề, mặt hoàn toàn áp vào tảng đá lưng lộ ra ngoài. Cô lúc này vẫn tỉnh táo nhưng lại không có động tĩnh gì, toàn thân tê liệt mà nằm yên.

" Nói đúng rồi đáng sợ quá, tóc nó hóa trắng rồi kìa. Trên lưng còn có vết đỏ kì quái nữa!" - Đám trẻ kia nhìn thấy có chút hoảng sợ nói.

" Chuyện gì vậy chứ?" - Mấy đứa lớn lớn một chút còn bàng hoàng hơn.

" Phượng Yêu Ấn Kí!" - Một đứa trong đám nói.

Sau câu nói này ai nấy đều xanh mặt. Tương truyền từ lâu, long phượng chính là hai thần vật đại diện cho sự cao quý và hưng thịnh. Rồng thích tiêu dao tự tại, sớm đã phi thăng về cõi trời. Phượng thì tính tình thẳng thắn nóng nảy không nể nang ai, đi gây sự khắp nơi. Sau này khi phượng về trời đã để phần sân của mình lại, đó chính là phượng yêu. Phượng yêu về sau được tiên nhân tiêu diệt nhưng oán niệm vẫn còn lưu lại nhân gian. Nếu như phượng thiên hoa khai xác định mệnh thiên tử thì phượng yêu hoa chính là xác định người đặt dấu chấm hết cho một triều đại, đem tới chết chóc. Và người đó sẽ có một ấn ký trên người.

" Gâu gâu gâu " - Tiểu Ái cuối cùng cũng chạy về sủa thật to rồi tiến đến chỗ Tiểu Vô Danh, đứng trên bờ mà sủa.

" Gia chủ, phu nhân!" - Đám trẻ nhìn thấy người liền lễ phép chào.



" Thất Nhi! Thất Nhi!" - Nhan Linh Lung vội chạy lại, không ngại lễ tiết lao xuống nước ôm Tiểu Vô Danh lên. Còn cô thì vô lực, để phu nhân muốn làm gì thì làm, gương mặt chỉ còn lại đầy sự thất thần và tuyệt vọng.

Tiếng động lớn gần bên tai làm do lão sư tỉnh giấc. Vừa nhìn thấy song chủ gia liền lập tức líu quýu không rõ tình hình mà lo sợ.

" Gia chủ, phu nhân!"

" Ông dạy trẻ kiểu gì vậy hả? Có phải hôm nay ta không về có khi con bé đã chết rồi không?" - Hạ Minh Sơn tức giận quát.

" Lão nô thất trách, mong gia chủ tha tội!" - Lão sư hoảng hồn cầu xin.

" Gâu...gâu..gâu...( Phu nhân, là bọn người kia hại đó!)" - Tiểu Ái không nể nang sủa lên mấy tiếng.

Nhan Linh Lung nghe được chỉ đưa ánh mắt căm phẫn, sắc lạnh như muốn giết người nhìn chúng.

" Phu nhân! Vô Danh nó là Phượng Yêu, chuyên mang lại điềm gỡ. Người buông nó ra đi!" - Có mấy đứa trẻ không hiểu chuyện nói lớn.

" Ai nói đó?... Ta nói ai nói với các ngươi những lời đó!" - Nhan Linh Lung tức giận gằn từng chữ một nói.

" Phụ mẫu ạ!" - Đám trẻ sợ hãi nói.

" Ta ...không phải.. phượng yêu." - Tiểu Vô Danh chỉ có thể yếu ớt thốt lên mấy chữ.



" Vô Danh! Ta đã sớm nói rồi, A Thất là con cháu Hạ gia. Cớ nào vô danh. Hạ gia thật vô phúc khi dưỡng ra một đám phế phẩm các ngươi. Con bé là đồ đệ của ta, Hạ Thất Phượng. Dựa trên bối phận các ngươi còn phải gọi bằng sư tỷ. Rõ chưa?... Đều cút hết cho ta, gọi phụ mẫu các ngươi đến đây!" - Hạ Minh Sơn tức giận quát lên.

............

" Xem ra thì sư phụ của ta cũng tội nghiệp thật! Mà người ấy thật sự là phượng yêu sao?" - Giản Sơ Mạn cẩn thận suy nghĩ rồi nói.

" Không phải. Phu nhân từng nói đó là do người kiệt sức, linh lực không vững không giữ nổi hình dạng bình thường. Biến về hình dáng dị tộc mới bị như vậy? Chứ vốn thì người cũng không có!" - Tiểu Ái lập tức giải thích.

" Ừm \~! Nhưng mà ngươi nói người là đạp máu bước lên. Là sao?" - Giản Sơ Mạn lại thắc mắc hỏi tiếp.

" Thì là sau lúc đó A Phượng liền không có một chút kể tình nghĩa nào. Sát phạt rất quyết đoán, đã đánh thì chẳng nương ai. Không học cùng chúng bạn, học võ công và kiếm pháp hằng ngày. 9 tuổi thành công luyện được Thiết Tiếu Vũ trải qua khảo nghiệm, đánh từ trung sơn lên thẳng thượng sơn, vượt ải phi thăng. Thời điểm đó là cuộc khảo nghiệm rất tàn bạo, tỷ thí đánh nhau. Một mình người đánh người khác nhừ xương. Sau đó người ta nể phục, không còn châm biếm là Phượng Yêu nữa mà thêm chữ Cơ. Ý nói xếp ngang hàng với tiên nhân ấy. Theo kiểu đó thì không phải là đạp máu đi lên là gì? Đạp trên máu người thì ít, máu bản thân thì nhiều! ...Haizz thật khổ!" - Tiểu Ái thở dài nói.

" Nhưng không phải người mới thượng sơn hơn 2 tuần thôi sao?" - Giản Sơ Mạn lại tiếp tục thắc mắc hỏi. Cũng đúng, mấy sư huynh đều nói vậy mà.

" Ngươi từ từ sẽ biết! Bù ngủ quá rồi! Ngủ sớm mai còn dậy sớm làm việc nữa đấy!" - Tiểu Ái lười biếng ngáp ngắn ngáp dài, hóa thành hình dạng bạch cẩu đi về phía đống cỏ khô nằm lên.

" Ấy "

Ghét nhất kiểu người này, đang kể thì bỏ ngang. Đúng là không có đạo đức nghề nghiệp. Tương lai sao mà đi hóng chuyện được.... Mà nói chung là mình cũng đã biết được kha khá.... Tuyệt kỹ bạch liên hoa vậy mà có lúc cũng hữu dụng đối với mình lúc này. Hạ Thất Phượng ngươi chết chắc rồi. Ta sẽ khiến cô quay 180° sủng nựng ta không thôi. Kết thân đã có là gì! Ta muốn cô ta tự vả! Hahahaha

Một nụ cười thâm độc từ tận đáy lòng được vang lên. Mưa vẫn chưa ngừng, đám lửa thì vẫn còn đó. 5 tuổi Giản Sơ Mạn tiến về phía đống cỏ khô nằm ôm Tiểu Ái mềm mại mà ngủ.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.