Chương trước
Chương sau
Dọa chết ta rồi. Đây là ám sát trong tiểu thuyết hay viết đấy hả! Thiếu một chút là hỏng mặt rồi. May là kĩ năng của cô ta tốt, không là mình chắc cũng gặp ông bà rồi!

" Ngươi ở đây làm gì?" - Tiểu Ái khó chịu hỏi.

Phòng thì ở sát bên, chỉ cách một vách ngăn lớn. Ta chuồn ra xem cô ta làm gì thì tất nhiên phải đi theo lối này, không đứng đây thì đứng đâu!!!

" Ta...ta..ta..." - Giản Sơ Mạn bị nghẹn họng, hoàn còn chưa hoàn về, lắp ba lắp bắp nói.

" Ngươi cái gì ngươi chứ? Ở điện lớn phòng lớn vui không? Ngươi ngày mai nên nói lại với sư tỷ của ngươi cảm giác này. Đừng để người khác nói nhà ta ngược đãi đệ tử nữa. Tiếng thơm còn chưa kịp nhận, ta không muốn mang tiếng xấu!" - Tiểu Ái gắt gỏng nói.

Sau lưng cô bỗng có cảm giác ớn lạnh, Tiểu Ái cẩn thận quay đầu lại. Là Hạ Thất Phượng đang dùng đôi mắt nghiêm nghị nhìn cô.

" Sao vậy?...Ta đâu có nói gì sai đâu!" - Tiểu Ái lập tức có chút sợ hãi, run rẩy nói.

" Xem ngươi đang ngồi ở đâu?" - Hạ Thất Phượng nghiêm khắc nói.

Giờ mới để ý, do Tiểu Ái quá vô tư nên ngồi lên cả bàn gỗ mà Hạ Thất Phượng đang để sách. Hành động này ít nhiều có chút không phải phép.

" Phục Linh Sơn buổi tối cấm lớn tiếng. " - Hạ Thất Phượng chỉ liếc qua một cái rồi lại ngồi ngay ngắn chép sách.

" À! Xin lỗi xin lỗi!" - Tiểu Ái gấp rút nói rồi rời mông khỏi chiếc bàn, đứng dậy hẳn hoi.

Ta còn tưởng Tiểu Ái sẽ được cưng chiều nhường nhịn lắm chứ. Thì ra cô ta lạnh lùng với tất cả mọi người.

" Hạ Vy, con đường này là ngươi chọn. Nói bọn ta chèn ép ngươi, phân biệt đối xử với ngươi... Hôm nay đã như vầy, ngày mai ngươi còn phải tập luyện do đích thân A Phượng dạy cho. Có phước không biết hưởng, tự mình bảo trọng." - Tiểu Ái giọng điệu ghét bỏ, không thèm nhìn mặt Giản Sơ Mạn, cứ nghịch nghịch mấy quyển sách của Hạ Thất Phượng, chúng ở trên kệ gần đấy.



Nói như ta muốn lắm đấy. Trong số tất cả mọi việc chỉ có việc này ta tán thành. Hạ phu nhân từng dạy ta, bà ấy rất khó tính. Người này còn nghiêm khắc hơn cả trăm lần, tập luyện với cô ta đương nhiên là cực hình rồi. Ai mà muốn để cô ta dạy.

" Nói! Ngươi đến đây làm gì? Mật báo cho Giang gia? Không đời nào. Lão cáo ranh đó không để kẻ như ngươi làm việc này.... Haizzz đêm qua vừa mới nói ngươi đừng tạo phản, ngày sau liền hùa theo đám người Giang gia. Ta đúng là có mắt không tròng. Biết vậy ngày đó đạp ngươi mạnh thêm một chút, cho ngươi 10 ngày nửa tháng không xuống giường được, 1 hay 2 tháng sau cũng không lết nổi lên đây. Ăn táo rào sung. Ta bị đui nên lúc trước mới thấy ngươi đáng thương." - Tiểu Ái trong lòng bực tức, cứ hằn học nói.

Cũng như các người thôi, ai lại có thể về phe của một người xa lạ. Ai lại có thể từ bỏ tình nghĩa sâu đậm để theo một người mới quen biết. Đó là đạo lý tự nhiên mà. Nhưng mà người mình đắc tội nhiều nhất là Hạ Thất Phượng, sao cô ta lại không lên tiếng nhỉ?

Giản Sơ Mạn chỉ đứng yên ở đằng xa xa, động cũng không dám, thở không dám thở mạnh, đến bước một bước hay thốt lên thêm chữ nào cũng không dám làm.

* Ầm...lạch cạch...lạch...cạch* Tiếng sách vỡ đổ xuống.

" Tiểu Ái!" - Hạ Thất Phượng dùng giọng điệu lạnh lùng tức giận nói, nhưng mặt lại chẳng lộ ra một chút biểu cảm.

" Xin lỗi xin lỗi! Ta có chút tức giận nên không tự chủ được. Ta dọn ta dọn, đừng giận!" - Tiểu Ái vội ngồi xuống nhặt lên, vừa nhặt vừa liên mồm nhận tội.

" Rớt bao học bấy nhiêu!" - Hạ Thất Phượng dằn lại chút tức giận, cố giữ lấy bình tĩnh nói.

" Hả? Ngươi nói gì chứ?...Ý ngươi là, chỗ sách này rớt bao nhiêu là ta học bấy nhiêu đó hả?" - Tiểu Ái kinh ngạc hét lớn.

Làm gì mà la lớn vậy, thật chói tai. Mà Hạ Thất Phượng kia cũng ác thật, học hết đống đó chẳng khác gì cực hình. Nhìn sơ sơ cũng đã hơn 20 quyển.

" Phạm cấm, sáng mai dậy đi gánh nước cho ta, 30 gánh nước đầy. Còn ồn ào nữa thì sau ngày mai ngươi có thể ba bốn ngày không cần rời giường. " - Hạ Thất Phượng nghiêm túc nói.

" Ta biết rồi!... A Phượng, vậy tại sao Hạ Vy phạm cấm ngươi không phạt. Sơn quy không cho bôi nhọ trưởng môn, bản thân Hàn Băng cũng có quy tắc, buổi tối không ai được vào phòng ngươi. Sao không đe luôn cô ta, không công bằng!" - Tiểu Ái có chút bất bình đôi co lại.



Lời này nói đúng, không lẽ thấy mình không đúng nên đang thiên vị cho ta. Như vậy thì ngươi cũng biết điều đó.

Hạ Thất Phượng vẻ mặt chán nản mệt mỏi, tay cầm sách tựa vào ghế, bày ra dáng vẻ ểu oải nói:

" Ta lười quan tâm người ngoài. Vốn dĩ không thân, mọi việc tùy ý. Đã chọn đường tối thì tự đạp gai mà đi. Không quá quan trọng!" - Tuy đang nói nhưng phong thái nhẹ nhàng điềm nhiên, mắt vẫn chăm chú đọc sách trên tay.

" Tuy là cô ta tạo phản, nhưng hai ngươi đúng thật là người cùng nhà. Đều họ Hạ còn gì? Ngươi là trường bối cũng phải có trách nhiệm chỉ dẫn cô ta chứ! Mấy lời ngoài kia cũng có chút đúng. Ngươi lạnh lùng quyết đoán như vậy, lấy ai ưa ngươi chứ?" - Tiểu Ái lại tiếp tục nói lại.

Lần này Hạ Thất Phượng chả buồn tiếp lời, chỉ dùng đôi mắt sắc lạnh nhìn Tiểu Ái một cái.

" Được rồi ta sai! Ta đem mấy quyển sách này về đọc đây rồi học thuộc đây. " - Tiểu Ái liền run sợ ôm chồng sách to nặng nề bước vài bước.

" Đọc điện quy!" - Hạ Thất Phượng bình thản nói.

Tiểu Ái gần như hiểu ý Hạ Thất Phượng muốn nói, liếc liếc nhìn Giản Sơ Mạn rồi hắng giọng đọc rõ ràng:

" Tiết kiệm làm đầu, giờ Hợi đi ngủ, giờ Dần dậy. Không được lãng phí nhân lực, việc nào tự làm được thì tự mình làm. Không lãng phí của linh lực, việc nào tự làm được thì hạn chế dùng linh lực. Không lãng phí vật chất, nước, đèn, tiền v...v.. nên biết chi tiêu tiết kiệm, từ giờ giữa giờ Tuất phải tắt đèn. Không tự tiện vào phòng điện chủ trừ khi cấp bách nhưng phải gõ cửa. Không được nói chuyện lớn tiếng, buổi tối không được làm phiền người khác, có gì tự mình làm. 50 điều sau đọc Hạ gia gia quy từ điều 284 đến điều 334. Người trong điện, kẻ phạm phải, phạt nặng không tha." - Tiểu Ái cũng hết sức khổ sở, từ từ nhớ ra rồi nói.

" Trời ạ, còn dài hơn sơn quy nữa. Thật kinh khủng... Mà lời của người này, sao lại khiến mình có chút chạnh lòng....NGƯỜI NGOÀI sao? Sao cứ có cảm giác ngoài việc hành xử tuyệt tình kia thì mình còn sai điều gì nữa vậy?" - Giản Sơ Mạn đứng đơ người nhìn Hạ Thất Phượng, thầm nghĩ.

" Được rồi, đi đi. Còn ngươi, ta có chuyện muốn nói!" - Hạ Thất Phượng lạnh lùng nói, ngữ khí lại có chút nặng nề.

Tiểu Ái ôm chồng sách lớn đi mất. Trong điện chỉ còn Giản Sơ Mạn bà sư phụ trưởng môn cao ngạo lạnh lùng kia.

Lần này mình tiêu rồi sao?
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.