Phòng to như vậy lại trống không.
Bảo mẫu nhìn đứa bé ngồi ở trong góc, có phần cảm khái: đứa nhỏ này từ khi đến biệt thự liền không nói lời nào ngoại trừ hai ngày trước có hỏi Lâm tiểu thư khi nào có thể nhận được điện thoại của mẹ. Sau đó đứa nhỏ này không ăn, không uống trốn ở góc, ôm đầu gối. Dù ngủ hay là tỉnh đều là cái tư thế này.
Nếu ôm bé về giường, nó lại chạy ra góc. Thực hết cách với bé.
Bão mẫu đem thức ăn đặt trên mặt đất, nhẹ giọng nói: "Cháu có đói bụng không? Dì làm thức ăn thật ngon, cháu thử một chút đi."
Hữu Hữu ngẩng đầu, nhìn cô một cái, rồi lại cúi xuống. Bé dúi đầu vào giữa đầu gối, bộ dáng không muốn phản ứng.
Bão mẫu bưng bát cơm lên đặt ở mũi cậu bé: "Cháu ngửi thử một chút mà xem, thơm quá a. Khẳng định ăn thật ngon, cháu không thử thật sao?"
Bởi vì Lâm Thiến đã nói qua, nhất định phải chăm sóc tốt đứa bé này, không được mắng, không được đánh, không được để cho bé đói rách. Tóm lại nếu đứa nhỏ này gặp chuyện không may, bảo mẫu nhất định chịu không nổi.
Nghĩ đến bát cơm của chính mình, bảo mẫu nghĩ, dùng bất cứ biện pháp gì cũng phải bắt đứa nhỏ ăn cơm. Cô thậm chí còn cố gắng tách miệng đứa bé ra, mạnh mẽ đút cơm vào, nhưng đứa bé lại phun ra hết.
Hữu Hữu rốt cục không còn kiên nhẫn nhìn chăm chú bảo mẫu một cái: "Kêu cái cô kia ra đây!" Ánh mắt bé không giống một đứa trẻ làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-noi-toi-ket-hon/1299204/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.