Trong bóng đêm, Hàn Trữ nhìn em trai mang người phụ nữ rời đi. Có thể nhìn thấy là nó dùng toàn bộ thân thể ôm lấy người phụ nữ kia, bộ dáng bảo vệ thập phần. Hàn Trữ đem tầm mắt di chuyển đến người đàn ông xa lạ, nhếch môi: em trai, em gặp đối thủ sao? Ngốc nghếch như em chắc chắn chưa mở lời thố lộ cùng cô ấy rồi.
Kì thật Hàn Trữ rất muốn theo đuôi em trai và em dâu, quan sát chuyện kế tiếp giữa bọn họ. Bởi vì xem người ta nói chuyện yêu đương là một điều vô cùng thú vị, xem em trai nói chuyện yêu đương thì càng thêm thú vị, vì sao? Vì Hàn Duệ hầu như chưa bao giờ. Miệng đứa nhỏ này cứng rắn, người cũng lạnh lùng. Cứng rắn thì không thành vấn đề nhưng cách xử lý chuyện hôn nhân... khéo sẽ hỏng bét. Hàn Trữ cũng muốn biết Tả Tư Ninh thấy em trai mình như thế nào, rất muốn biết a!
Nhưng hắn còn chuyện quan trọng hơn nên không thể theo đuôi đến nhà họ được. Chỉ thấy Hàn Trữ xoay người, mỉm cười, đi đến bên Lâm Thiến.
Bộ dáng của của Lâm Thiến giống như hồn cô không có ở đây, hình như là vừa xem xong trò hay nên tinh thần chưa phục hồi lại. Chờ cô ý thức được là Hàn Trữ đang tiến lại gần, cô lại mỉm cười: "Anh rể, hóa ra anh cũng ở đây."
Hàn Trữ bình thường vốn hay cười, và cũng rất am hiểu cái loại tươi cười dối trá, làm cho người ta thấy liền cảm thấy hắn rất chân chó, rất nịnh nọt. Hắn không chút để ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-noi-toi-ket-hon/1299202/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.