"Sau đó cậu cứ gả mình như vậy đó hả?" Lục Thần nốc mấy chai bia, đầu cực choáng, chỉ biết cười.
"Rõ là ông cưới anh ta được không?" Lâm Minh Chử cười mắng Lục Thần hai câu, "Hai bọn tớ... Anh ta muốn để bạn trai cũ hết hi vọng, tớ muốn một tờ giấy kết hôn rồi về nước... Những chuyện khác thì, chẳng có gì cả."
Chẳng có gì cả. Chỉ là một mối quan hệ như vậy thôi, kết hôn giả, cũng như tên thật của nó, giả toàn bộ.
Lâm Minh Chử vừa dứt lời, người cậu cưới đã gọi điện đến.
Hiển nhiên không thể nói sau lưng người khác được. Lâm Minh Chử tự đánh mình trong lòng, nhận điện thoại: "A lô."
"Minh Chử, còn giận tôi à? Đã xuống máy bay mấy tiếng rồi mà chưa về nhà?" Giọng nói lành lạnh của Hạ Liên Kỳ truyền ra từ điện thoại.
Đang chịu ảnh hưởng từ vị cay nóng của tôm hùm, Lâm Minh Chử đột nhiên bị dội lạnh, mất tự nhiên trả lời: "Tôi giận anh khi nào."
Hạ Liên Kỳ cười khẽ: "Còn không nổi giận với tôi? Tháng trước không hề nói chuyện với tôi lúc ăn cơm, về nước xuống máy bay một cái không gọi điện cho tôi... Có biết tôi lo cho em lắm không?"
Trái tim Lâm Minh Chử như bị thứ gì đó nhét vào, rất căng, đè ép tới nỗi tiếng hít thở của cậu cũng nhẹ hẳn đi.
Ngón tay cậu nắm chặt lấy điện thoại, cắn răng kiềm nén tâm trạng của mình, thấp giọng nói, "...Xin lỗi."
Hạ Liên Kỳ theo trực giác thấy cậu không đúng chỗ nào đó. Lâm Minh Chử là kiểu người bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-muon-ket-hon-voi-anh/96748/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.