Phượng Tâm đi tới hầm xe, tiến tới xe mình. Lúc ngồi vào trong, cô cầm lấy chìa khoá mới phát hiện ngón tay mình run lợi hại.
Cô gục đầu trên vô lăng, hít thở có chút gấp gáp. Không ai biết vừa rồi cô đã sợ hãi như thế nào. Gã ta, chính là Vu tổng kia, kiếp trước đã hãm hiếp cô đến suýt chết, lúc đấy cha mẹ Phượng đã từ cô, bên cạnh chẳng còn ai ngoài Giang Lệ Vũ và Phượng Vân Diễn đưa cô tới bệnh viện.
Kiếp trước đã như thế, kiếp này tên khốn đó lại vẫn đặt ý đồ lên người cô. Sống lại một kiếp cô chỉ cần yên yên ổn ổn sống, kể cả là những người đã dồn ép cô ở kiếp trước đi chăng nữa cũng không sao, nhưng đối với những kẻ ở kiếp này vẫn mang tâm tư huỷ hoại cô, cô tuyệt đối không tha cho kẻ đó.
Ngón tay cô siết chặt lấy vô lăng, nổ máy lái xe rời đi.
Về đến nhà thấy Giang Trầm đang ngồi trên ghế sofa phòng khách cầm quyển tạp chí kinh tế bằng tiếng anh lên đọc, mẹ cô đi ngang anh liếc xéo một cái, thái độ khó ưa bĩu môi: "Bày đặt." Đối với bà, Giang Trầm chỉ là một tên thư sinh mặt trắng, thích bám váy phụ nữ.
Bà đã điều tra về anh nhưng đến giờ vẫn không có tư liệu của anh. Khiến bà có lúc hoài nghi có phải anh là người của gia tộc thần bí nào không. Nhưng lập tức bị bà phủ quyết, nếu anh đã có chỗ dựa như vậy thì hà cớ phải ăn nhờ ở đậu tại Phượng gia.
Giang Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-lua-ai-len-giuong-ai/224055/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.