"Lát nữa con đi với mẹ một lát." Phượng mẹ nói.
"Đi đâu?"
Phượng mẹ nhìn lên, thấy đôi mắt tĩnh lặng đang nhìn mình chăm chú thì có chút không thoải mái, nhưng rất nhanh nói: "Đi gặp một người."
"Mẹ muốn lấy con để trao đổi với Liêu gia?"
Nghe thấy câu này của cô, Phượng mẹ mới thật sự giật mình. Bà nhìn thật kỹ đứa con gái của mình. Cảm giác như có gì đó không đúng. Nếu là trước đây, cô sẽ chỉ vâng lời mà nghe theo bà, hơn nữa.. sao cô biết là bà muốn làm gì chứ?
Phượng mẹ hắng giọng một cái: "Cái đó con không cần quan tâm..."
Giang Trầm ngồi bên cạnh Phượng Tâm vẫn không tỏ thái độ gì, chỉ bình thản cầm đũa ăn, nhưng là không ai để ý thấy khuôn mặt đang cúi xuống ăn của anh hiện thêm một nét âm trầm sắc lạnh.
Dám cướp vợ anh? Liêu gia to gan thật.
"Mẹ à, sao mẹ lại buồn cười như vậy? Chuyện quan trọng cả đời của chị..."
"Con im miệng. Chưa đến lượt con quyết định." Phượng mẹ cắt đứt lời của Phượng Vân Diễn, sau đó lại khôi phục sự ưu nhã quý phái của mình, nhẹ nhàng nói: "Mẹ là nghĩ cho Phượng gia. Hơn nữa Liêu gia là cây cao bóng mát, Liêu Minh đại công tử nhà họ cũng là một người ưu tú, có điểm nào không tốt hơn tên Thẩm Hàn Trì kia chứ?"
Phượng cha nghe tới đây thì giật giật khóe miệng, chuyện tối qua ông vẫn chưa có nói lại với Phượng mẹ.
"Mẹ à..." Phượng Vân Diễn còn muốn nói.
"Được rồi. Đây không phải chuyện của con..."
"Không phải là chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-lua-ai-len-giuong-ai/224049/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.