Nụ cười trên gương mặt của Lâm Tiểu Noãn cứng đờ: "Tâm Tâm, ý cậu là sao?"
Phượng cha vừa định lên tiếng khuyên can Phượng Tâm thì đã nghe thấy giọng của Thẩm Hàn Trì: "Tâm Tâm, em đừng có quá đáng."
"Yo! Đây là nhà tôi. Tôi hoan nghênh hay không thì có liên quan gì tới anh? Hay Thẩm đại công tử nghĩ nơi đây là Thẩm gia nhà anh vậy?"
"Tâm Tâm, tớ... tớ đã làm gì sai mà cậu lại như thế? Chẳng lẽ tớ nhường cậu lấy đi vai diễn của tớ mà còn chưa hài lòng sao?"
Đấy diễn đi. Diễn nữa đi. Cô nhường tôi hồi nào?
"Vai diễn của cô? Lâm Tiểu Noãn, cô cũng quá biết ăn nói rồi. Từ khi nào vai diễn công khai chọn diễn viên lại là của cô rồi? Tự cho mình mặt mũi như thế à? Hay để tôi gọi điện cho đạo diễn Mạnh và báo chí để tổ chức một cuộc họp báo nhé."
Phượng Tâm, đồ tiện nhân khốn kiếp, cướp hết mọi thứ thuộc về mình lại còn ra oai diễu võ trước mặt mình.
Mắt đẹp của Lâm Tiểu Noãn rơm rớm nước, hơi cụp nhẹ mắt, ánh mắt xẹt qua tia ác độc, nắm tay siết chặt lại để kiềm chế bản thân. Nhỏ giọng rấm rức nói: "Không cần phải phiền phức như thế, nếu cậu đã không muốn tớ tới nhà thì tớ sẽ..."
"Alo đạo diễn Mạnh, vâng tôi là Phượng Tâm..." Không đợi Lâm Tiểu Noãn nói hết, Phượng Tâm đã nhấc điện thoại gọi cho đạo diễn Mạnh, bật loa ngoài: "Thật ngại vì làm phiền đạo diễn vào giờ này nhưng tôi có chuyện muốn hỏi ngài, vai diễn hôm nay vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-lua-ai-len-giuong-ai/224046/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.