Trương Nhất Manh cười lắc đầu, xem ra lần này Trương Ninh Hi đãnghiêm túc rồi, cũng vì thế mà tâm trạng buồn rầu vì bị bạn đồ đệ hắthủi cũng giảm bớt. Sau khi thoát game, cô không nghĩ đến nữa, thế giớiảo và thực tế không phải là một, chuyện của bạn đệ tử không thể ảnhhưởng đến cô, chỉ có chuyện của Tề Phỉ và Trương Ninh Hi là làm cho côthấy vui vẻ chút ít.
Trương Nhất Manh nhìn số chỉ thời gian dưới góc màn hình, vừa đúng 0 giờ, một tin nhắn gửi đến, chúc mừng đêm thất tịch.
Đến thất tịch rồi sao…
Trương Nhất Manh nghĩ, hôm nay vừa là đêm thất tịch, vừa là chủ nhật, chỉ dùng đầu ngón chân cũng biết đi ra ngoài đông đúc cỡ nào… Thật làkinh khủng…
Trương Nhất Manh bò lên giường ngủ, chắc hôm nay lại phải ở nhà cả ngày đây.
Khi cô tỉnh dậy vào ngày hôm sau là do tiếng bước chân của Tề Phỉ, cô nghe thấy Tề Phỉ chạy tới chạy lui bên ngoài, cô nheo mắt nhìn đồng hồ, phát hiện mới chín giờ sáng, Trương Nhất Manh kinh ngạc, Tề Phỉ dậy sớm vậy sao?!
Cô mặc đồ ngủ ngái ngủ đi ra ngoài, thấy Tề Phỉ đã sửa soạn xong, ănmặc xinh đẹp như sắp ra ngoài, Trương Nhất Manh ngây người, một lúc saumới bình thường lại, ngạc nhiên nói: “Hôm nay cậu hẹn hò với Trương Ninh Hi à?”
Tề Phỉ nhìn cô một cái, nói: “Ừ…”
Trương Nhất Manh rơi nước mắt nói: “Tiểu Phỉ Phỉ của tớ, cậu cũng muốn vứt tớ sao, hu hu hu hu…”
Tề Phỉ: “…”
Khi ở cùng Tề Phỉ thì Trương Nhất Manh luôn tỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-la-me-anh/536076/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.