Trương Nhất Manh theo Tề Phỉ đi xuống, thấy Tề Phỉ gọi điện thoại cho cha mới chợt nhớ ra một chuyện, cô lấy điện thoại di động ra, mở danhbạ nhưng dừng lại ở một dãy số, mãi mà không dám nhấn xuống.
Tề Phỉ nói chuyện điện thoại xong, đi tới nói: “Ba tớ đồng ý rồi, lúc nào cậu đi làm cũng được… Đang coi cái gì đó?”
Tề Phỉ nhìn thoáng qua cái tên bên trên dãy số, là Trương Ninh Hi.
“Sao cậu lại nhìn tên anh ta mà ngẩn ra vậy…” Tề Phỉ không hiểu.
“Ba anh em nhà họ Trương, giờ tớ chỉ có thể liên lạc với Trương NinhHi thôi.” Trương Nhất Manh rầu rĩ không vui nói: “Tớ để quên đôi giày ởnhà họ Trương, phòng thuê cũng bị bọn họ trả lại rồi, giờ tớ không biếtnên ngủ ở đâu hết.”
Tề Phỉ suy nghĩ một chút, nói: “Cũng đúng, đám người xấu xa đó chỉbiết bắt cậu bỏ nhà lúc cần thiết, giờ không cần rồi thì không cho cậucách về.”
Tề Phỉ suy nghĩ rồi nói: “Thôi vầy đi, dù gì cậu cũng không có chỗvề, chi bằng sang nhà tớ ở tạm? Giờ tớ cũng chuyển ra rồi, kế bên bệnhviện thôi, ở lầu năm, có hai bảo vệ đàng hoàng, dưới lầu có tiệm giặtủi, mỗi tháng trả chút tiền là có thể đảm bảo quần áo được xử lí kĩcàng… Hơn nữa môi trường không tệ tí nào, an ninh cũng khá tốt.”
“… Ở đây rất gần với trung tâm, cậu mua căn nhà đó khi nào vậy?” Trương Nhất Manh nhìn nét mặt bình tĩnh của Tề Phỉ.
“Căn nhà đó tớ mua lâu rồi, mới đầu cho người ta mướn, gần đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-la-me-anh/536070/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.