Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản nói chuyện xong, Trương NhấtManh vừa mang giày, vừa kéo Trương Ninh Giản xuống lầu, Trương Ninh Hithì không biết đã xuống tự lúc nào, nhìn thấy hai người cười gian nói:“Chậc chậc chậc, mẹ vừa làm gì với Ninh Giản đáng yêu trong sáng vậy?”
Trương Nhất Manh: “… Trên tay tôi còn có đôi giày đó, anh có tin tôi đánh chết anh không?”
Trương Ninh Hi: “…”
Trương Ninh Hi đã trở về trạng thái bình thường, không còn hung dữquát nạt như ban nãy nữa, nói: “Cô nhìn hai người các cô xem, lên lầulấy giầy thôi mà mất tận nửa tiếng, hai tai của Ninh Giản còn đỏ ửngnữa! Lỗ tai của Ninh Giản nhạy cảm vô cùng, có phải cô đã làm gì nókhông hả?!”
Trương Nhất Manh lạnh lùng cười một tiếng: “Anh còn dám nói em? Làanh mà lại biết chỗ nhạy cảm của em mình ở đâu… Anh có tin em đi kiệnanh tội xúc phạm thân thể con nít không…”
Trương Ninh Hi: “… Em nói cứ như anh là biến thái vậy?! Hồi bé hay giỡn với nhau nên anh mới phát hiện mà!!!”
Trương Nhất Manh “xì” một tiếng, không để ý đến anh ta nữa, TrươngNinh Trí ngồi cạnh Trương Ninh Hi, chắc hẳn là vừa rồi hai người họ cónói chuyện với nhau, Trương Nhất Manh không nhìn anh, Trương Ninh Trícũng không có ý định tham gia vào trận đấu khẩu của Trương Ninh Giản vàTrương Ninh Hi.
Trương Ninh Giản đi ra cửa, Trương Nhất Manh mang giày xong, đi theosau anh, tài xế đã đợi bên ngoài từ lâu, nhìn dáng vẻ của Trương NinhGiản, Trương Nhất Manh suýt nữa đã bật thốt “Hay là con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-la-me-anh/536068/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.