Sang ngày hôm sau, Trương Nhất Manh vì không chịu nổi mùi bệnh việnnên đòi về nhà, Trương Ninh Trí cũng hiểu nên không từ chối cô, nhưngthực tế thì Trương Nhất Manh nghĩ, Trương Ninh Trí cũng không thể khôngđồng ý được – – chính anh ta từng bị nặng hơn mà còn không nằm viện cơmà, cũng trúng vào đầu… Tên Tả Hưởng này đúng là thích tấn công đầu củangười khác!
Hôm trước cũng vì phải nói chuyện với Trương Ninh Trí nên Trương Nhất Manh tạm thời quên mất chuyện Tả Hưởng, lúc này ngồi trên xe cô mới nhớ ra, tò mò nói: “Đúng rồi, Trương Ninh Trí, tôi muốn hỏi anh chuyệnnày.”
Trương Ninh Trí đáp một tiếng, ý bảo cô tiếp tục.
Trương Nhất Manh suy nghĩ một chút rồi nói: “Quan hệ giữa các anh và Tả Hưởng rốt cuộc là như thế nào vậy?”
Trương Ninh Trí quay đầu lại nhìn cô, không trả lời ngay mà nói: “Sao cô lại hỏi vậy?”
Trương Nhất Manh nói: “Lúc tôi bị Tả Hưởng bắt cóc thì hắn có nói một câu…”
Cô rất muốn thuật lại câu đó của hắn “Dĩ nhiên là liên quan tới tôi,chuyện này quyết định tôi nên gọi cô là chị dâu hay là em dâu mà.”,nhưng tất nhiên là không được, cô ấp úng nói: “Ý nói là, hình như anh ta cũng là anh em của ba người.”
Phản ứng của Trương Ninh Trí có phần kịch liệt, anh quay phắt lại, hỏi: “Hắn ta nói thế nào?”
Trương Nhất Manh sợ hết hồn, đáp: “Không có gì, không có gì cả. Tôicũng không hiểu lắm, chỉ là… Haiz! Là chuyện anh dạy tôi khiêu vũ đó,không hiểu sao Tả Hưởng đó biết được, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-la-me-anh/536066/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.