Ngày hôm sau, Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản đều dạy trễ, cònbị Trương Ninh Hi trêu ghẹo mãi, Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giảnđều không để ý đến anh.
Ba anh em cùng Trương Nhất Manh, thêm dì Thu và chú Đổng ăn cơm xongliền đến căn biệt thự ven biển, lúc ấy thời gian vẫn còn sớm, trong khibuổi tiệc thì đến tối mới bắt đầu, bởi vậy nên họ có thời gian để chỉnhsửa, chuẩn bị thêm, Trương Nhất Manh là người nhàn nhã rảnh rỗi nhất,những lần mà cô đi ra biển ít đến đau lòng, tuy thành phố có biển nhưngmuốn đến cũng phải đi một đường dài, bởi vậy mà cô rất ít khi tới nơinày, bây giờ đến không khỏi cảm thấy vui vẻ, chạy đến bờ biển chơi, sauđó lấy chân đá cát, đá tới đá lui, cho đến khi dì Thu lạnh lùng bước rakêu cô trở về phòng thay quần áo, Trương Nhất Manh mới trở về.
Thay quần áo, làm tóc xong xuôi, Trương Nhất Manh lại lén chuồn đi,chạy đến bờ biển hóng gió, làn gió mang đến một mùi hương làm cho ngườikhác khó mà chịu được, Trương Nhất Manh nhắm mắt lại, chợt có một đôitay từ phía sau vòng qua eo cô, Trương Nhất Manh chỉ dùng một giây đểnhận ra người đó là Trương Ninh Giản – – hai người đã ôm nhau quá nhiềulần rồi, mùi hương đó cũng chẳng còn xa lạ nữa…
Tuy hai người thường ôm ôm ấp ấp với nhau (chủ yếu là Trương Ninh Giản chủ động) nhưngđây là lần đầu tiên làm như vậy ở bên ngoài, cằm Trương Ninh Giản đặt lên vai Trương NhấtManh, hơi thở cùng làn gió bao phủ cả người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-la-me-anh/536059/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.