Ngày hôm sau, Trương Nhất Manh sau khi đã thoát khỏi gương mặt đángyêu đầy nước mắt của Trương Ninh Giản chuẩn bị lên đường, Trương NinhGiản vẫn đáng thương nắm chặt tay áo Trương Nhất Manh không chịu buôngtay, Trương Nhất Manh do dự một hồi rồi ôm đầu Trương Ninh Giản xoa xoa: “Ngoan, mẹ sẽ về nhanh thôi.”
Trương Ninh Giản nhanh chóng ôm Trương Nhất Manh lại, gương mặt nõnnà ngọ nguậy phần cổ của cô, sau đó anh len lén hôn một miếng lên gươngmặt cô, thấy môi Trương Nhất Manh giật giật như sắp tức giận, anh nũngnịu nói: “Mẹ, nhớ về sớm một chút.”
Trương Nhất Manh đành nói: “Ừ, mẹ sẽ về sớm.”
Trương Ninh Hi: “…”
“Hai người có cần phải làm vậy không thế? Trương Nhất Manh mẫu thân đại nhân, đâu phải là mẹ thân chinh ra trận đánh giặc đâu.
Trương Nhất Manh: “…”
Lẳng lặng đẩy Trương Ninh Giản ra, Trương Nhất Manh trợn mắt nhìn Trương Ninh Giản rồi bỏ lên xe.
Xe đã đi khá xa, Trương Nhất Manh quay đầu lại nhìn, bóng dáng Trương Ninh Giản vẫn còn in trong kính xe, có điều càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng mờ.
Trương Nhất Manh than thở: “Cũng có phải là một đi không trở về đâu …”
Trương Ninh Hi nói: “Mẹ và chú ba yêu thương nhau, đúng là mẹ con tiêu chuẩn.”
Trương Nhất Manh: “…”
Trương Nhất Manh: “Tại sao anh cũng đi chứ?”
Trương Ninh Hi nói: “Thì bảo vệ cô.”
“Anh có thời gian sao?” Trương Nhất Manh khinh bỉ nhìn anh ta.
“Có điều cô không phải là đối tượng chú ý của tôi.” Trương Ninh Hi cười nói.
Trương Nhất Manh kinh hãi: “Tôi …
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-la-me-anh/265603/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.