Chuyển ngữ: Queenie_Sk
Vũ Minh: “Còn muốn lấy sổ ghi chép của tôi không?”
Thư Tần vội đáp: “Dĩ nhiên muốn ạ!”
“Tôi sắp đến ký túc xá của cô!”
Thư Tần ngẩn người: “Thật lòng cảm ơn sư huynh, em xuống ngay!”
Vừa rồi chưa đổi dép nên cô quay lại phòng thay giày thể thao.
Thịnh Nhất Nam đang trong phòng tắm rửa mặt, nghe động tĩnh vội ló đầu ra, “Trễ vậy mà cậu còn ra ngoài?”
“Tớ xuống lấy chút đồ!”
“Ừ!” Thịnh Nhất Nam nhìn cô bạn mình đầy tò mò: “Sao trông vui vậy?”
Trên tường sát cửa ra vào có treo một tấm gương, Thư Tần đi ngang qua, nghiêng đầu soi gương.
Có à?
Nhưng mà cũng vui bình thường thôi, cả ngày cô đều nhớ đến chuyện sổ ghi chép của Vũ Minh, giống như Chu Bá Thông năm đó lấy được Cửu Âm Chân Kinh, thấy bí kíp đến tay mình làm sao cô có thể không hưng phấn cho được.
Cô nhanh chân xuống tầng, xuống đến cổng mới phát hiện quên cầm di động. Sợ lát nữa không liên lạc được với Vũ Minh, cô dừng bước, chần chừ muốn quay lên phòng lấy thì Vũ Minh đến rồi.
Ánh trăng soi chiếu, cả ký túc xá ngập tràn dưới ánh sáng mờ tỏ, khắp nơi đều yên tĩnh không một tiếng động, còn anh đang đứng dưới ánh trăng.
Tim cô đập nhanh hơn, chạy về phía anh: “Sư huynh!”
Mắt anh tràn ngập ý cười: “Sao tóc lại rối tung rồi?”
Thư Tần ngạc nhiên sờ đầu. Vừa rồi về ký túc xá cô tháo dây buộc tóc, khi nãy gấp quá nên chưa kịp buộc lại.
Cô vén tóc ra sau tai, mỉm cười ngượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-dong-vao-ong-nghe-cua-toi/1795623/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.