Chuyển ngữ: Queenie_Sk
Vũ Minh đuổi theo Thư Tần: “Đúng lúc tôi cũng phải về khoa.”
Ý của anh là tiện đường? Thư Tần ồ một tiếng, cô đưa tay xoa bóp sau gáy. Hôm nay hơi mệt, về nhà tắm một cái cho tỉnh táo, có lẽ sẽ học bài được một tiếng.
Ấn nút đóng cửa thang máy, bầu không khí trở nên yên tĩnh, anh liếc nhìn cô, cô đang nhìn chằm chằm về hướng cửa thang máy.
Nói gì thì nói cũng vì hạng mục nghiên cứu của anh mà cô mới phải về muộn như vậy, anh cũng chưa ăn tối, hay là mời cô đi ăn cùng… Không biết cô gái này thích ăn món gì.
Anh khẽ nhíu mày: “Cô…”
Cùng lúc đó cửa thang máy mở ra, một mập một gầy bước vào, là Thịnh Nhất Nam và Ngô Mặc. Hai người vừa từ ICU (1) trở về, đang định ngáp một hơi dài thì thấy hai người, bọn họ giật mình: “Trưởng khoa Vũ, Thư Tần!”
(1) ICU: Hồi sức tích cực. Tiếp nhận bệnh nhân bệnh nặng, có bác sĩ theo dõi 24/24
Vũ Minh đành nuốt lại câu “Có đói bụng không?” vào trong bụng.
Vào thang máy, hai người nhỏ giọng hỏi Thư Tần: “Sao cậu cũng làm muộn như vậy?”
Vừa rồi cô không kể với bọn họ hôm nay mình phải làm bên khoa Điều trị đau, Thư Tần lén nhìn sang phía Vũ Minh, ý nói là làm việc cho “đại vương” này.
Thịnh Nhất Nam và Ngô Mặc cũng như Thư Tần, lập tức tâm linh tương thông, nháy mắt ra hiệu với nhau.
Thang máy bốn phía sáng loáng như gương, phản chiếu bóng người lờ mờ. Vũ Minh kiểm tra email trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-dong-vao-ong-nghe-cua-toi/1795608/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.