Tất cả mọi người đều ngơ ngác khi nghe nội dung khảo hạch.
Đây rốt cuộc là khảo hạch cái gì? Tuy nhiên, mọi người vẫn làm theo yêu cầu.
Nhiều người, dưới sự giúp đỡ của sư trưởng, đã rời khỏi Thanh Vân thành, chạy đến các nơi.
Dù sao cũng không giới hạn trong Thanh Vân thành.
Còn những người không thể rời khỏi Thanh Vân thành thì chỉ có thể tranh giành cơ hội làm việc trong thành.
Sư đồ Trần Nguyên Khuê và Trần Trường Sinh cũng đang vội vã tìm việc làm.
Thế nhưng, Thanh Vân thành lúc này chỉ có mấy chục vạn dân thường trú!
Đường phố đã được quét dọn sạch sẽ không một hạt bụi, ven đường không còn thấy chút rác nào, ngay cả tường thành, kiến trúc hư hỏng cũng đã được sửa chữa dưới sự giúp đỡ của vô số người.
Thật sự không còn việc gì để làm.
Nơi này lại không thể động võ, bọn hắn tranh giành việc cũng không được, chỉ có thể tự tìm cách.
Hai sư đồ thật sự hết cách, đành tìm một hộ gia đình, sau khi trình bày ý định, giúp gia đình đó giặt giũ nấu cơm... Dù sao, có việc để làm là được!
Bởi vì không ai biết khảo hạch cái gì.
Trên Thanh Vân tông, Trương Dương dặn dò Tư Đồ Minh Nguyệt: “Cánh cửa đầu tiên, ngươi hãy trấn giữ! Hơn nữa, sau này khảo hạch đầu tiên của Thanh Vân tông đều do Bích Vân phong phụ trách!”
“Vâng, đại sư huynh!” Tư Đồ Minh Nguyệt nghiêm túc nói.
Trương Dương liếc nhìn Tư Đồ Minh Nguyệt, hỏi: “Biết vì sao ta để ngươi làm không?”
“Biết!” Tư Đồ Minh Nguyệt gật đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-day-han-tu-tien-nhu-the-c/5267717/chuong-1208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.