“Đa tạ Tam sư huynh!” Bích Linh Tử cảm kích nhìn Đan Thần Tử.
Đan Thần Tử cười nói: “Cuối cùng cũng không cần trốn tránh nữa rồi… Khôi phục rồi thì mau đi gặp mọi người đi, ai cũng lo lắng cho ngươi. Thôi được rồi, ta đi đưa đan dược cho lão Ngũ đây.”
Hắn quay đầu đi đến Thánh Châu, trong một tiểu viện nhỏ gặp được Họa Linh Tử già nua.
“Lão Ngũ, đến ăn đi!” Đan Thần Tử đưa Thiên Địa Tạo Hóa Đan cho Họa Linh Tử, “Tứ sư muội đã khôi phục rồi, chỉ còn chờ ngươi thôi.”
“Ồ!”
Họa Linh Tử cũng không khách khí, nhận lấy đan dược, một ngụm nuốt xuống.
Hắn giống như mảnh đất khô hạn mấy trăm năm, cuối cùng cũng đón được cam lộ.
Chỉ thấy thân thể già nua kia, dần dần tràn đầy sức sống, cuối cùng hoàn toàn khôi phục trạng thái cơ thể hắn.
“Tam sư huynh, trình độ luyện đan của ngươi vẫn lợi hại như trước!” Họa Linh Tử chân thành nói.
Đan Thần Tử phất phất tay: “Nếu không phải tiểu tử Trương Dương tìm được mấy viên sen bảy màu kia, ta cũng không có cách nào tìm được sức sống dồi dào như vậy để giúp các ngươi khôi phục. Bây giờ các ngươi cuối cùng cũng đã khôi phục, ta cũng yên tâm rồi.
Ta về đây, còn phải tiếp tục nghiên cứu đan dược nữa!”
Hắn quay đầu trở về Thần Châu.
Nhìn Thiên Địa Tạo Hóa Đan còn lại trong tay, hắn nói với Thần giới: “Đại sư huynh, Thiên Địa Tạo Hóa Đan này, ta cho ngươi hai viên, những viên còn lại, đều cho Trương Dương cả! Phiền ngươi thông báo cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-day-han-tu-tien-nhu-the-c/5265102/chuong-1193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.