Linh Hư, Không Hư, Tử Hư ba người thất hồn lạc phách rời khỏi Thanh Vân tông.
Trong đó Không Hư khá hơn một chút, tuy hắn cũng bị đả kích nhưng hắn đã nhìn thấy không gian bí pháp, sau khi trở về có lẽ hắn có thể lĩnh ngộ ra không gian đại đạo, từ đó đột phá.
Ba người cũng không khỏi nghĩ, chẳng lẽ bọn họ thật sự kém cỏi như vậy? Chẳng lẽ sư môn thật sự là gông xiềng của bọn họ?
Nhưng sư môn có ân trọng như núi với bọn họ, bọn họ có thể làm gì đây?
Thanh Hư nhìn bóng dáng ba người rời đi, thở dài một tiếng, quay đầu nói với Trương Dương: “Kỳ thật bọn họ ưu tú hơn ta.”
Nhưng cuối cùng ba người lại không bằng hắn.
Đôi khi, không thể không cảm thán lựa chọn lớn hơn nỗ lực.
Trương Dương cười ha hả nói với Thanh Hư: “Bọn họ có tiểu thông minh của bọn họ, ngươi cũng có đại trí tuệ của ngươi!
Nếu bọn họ thật sự ưu tú như vậy, vì sao cuối cùng lại chỉ có kết quả như thế này?
Nói cho cùng, không phải vẫn là chưa đủ ưu tú sao!”
Thanh Hư cười cười, không nói gì.
Trương Dương tiếp tục nói: “Nói đi thì nói lại, một chiêu ngươi vừa tỷ thí với Linh Hư, đã làm Linh Hư kinh ngạc đến rớt quai hàm!”
Thanh Hư đắc ý cười.
Hắn cũng rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi, cuối cùng cũng đã thể hiện một chiêu trước mặt các đồng môn ưu tú trong quá khứ, để bọn họ thấy được khoảng cách.
Bây giờ hắn muốn xem, Thủ Nhất quan còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-day-han-tu-tien-nhu-the-c/5265081/chuong-1172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.