Ngộ Pháp tuy không biết Thần giới rốt cuộc là như thế nào, nhưng Thần giới đã có thể dung nạp cương thi, ma đầu, vậy tự nhiên cũng có thể dung nạp Phật môn của bọn họ.
Vào Thần giới có lợi ích gì không? Ngộ Pháp cũng không biết, nhưng Phật pháp của hắn vốn dĩ là để truyền bá ra ngoài.
Hiện tại Thần giới nguyện ý cấp cho một châu để truyền bá Phật pháp, Ngộ Pháp há có thể không đồng ý?
Điều duy nhất hắn phải cân nhắc là phái ai vào Thần giới.
Trương Dương cũng biết vấn đề Ngộ Pháp lo lắng, hắn nói: “Cho các ngươi một tháng thời gian, suy nghĩ kỹ rồi, trực tiếp đến Thanh Vân tông tìm ta là được. Đến lúc đó, ta sẽ đưa người vào Thần giới.”
“Được!” Ngộ Pháp gật đầu.
Trương Dương vốn định rời đi, nhưng nghĩ đến một vài tình huống, hắn dừng lại, nói với ý vị sâu xa: “Ngươi cảm thấy sự phát triển của Phật môn là dựa vào sức mạnh, hay dựa vào những thứ khác?”
Ngộ Pháp trầm tư về vấn đề của Trương Dương, nhất thời không trả lời.
Trương Dương nhàn nhạt nói: “Nếu sự phát triển của Phật môn dựa vào sức mạnh, vậy Phật môn không nên có quy mô như hiện tại, bởi vì lúc ban đầu Phật môn của các ngươi quá yếu.
Bởi vì có rất nhiều vấn đề xuất hiện, cần có sự tồn tại của Phật môn.
Đây chính là thiên cơ.
Sư phụ của ta vì sao có thể phi thăng trong thời gian ngắn như vậy, đó đều là thuận theo thiên cơ.
Thiên cơ ngay trước mắt.
Nếu các ngươi đặt tâm tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-day-han-tu-tien-nhu-the-c/5264893/chuong-984.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.