Trương Trường Sơn đến Học viện Lang Gia, xin gặp viện trưởng Khổng Sơn.
Sau khi bày tỏ tâm ý, cuối cùng hắn cũng gặp được Khổng Sơn.
Khổng Sơn mang theo sự nghi hoặc, hỏi: “Sao ngươi lại muốn đến Học viện Lang Gia của chúng ta dạy học?”
“Ta muốn mượn quá trình dạy học để mài giũa đạo của ta!” Trương Trường Sơn thẳng thắn nói, “Hơn nữa, hiện tại các ngươi cũng đang thiếu người, không phải sao?”
Khổng Sơn gật đầu: “Đúng là thiếu người.
Nhưng ta còn không biết ngươi là ai, để ngươi đến dạy học thì không hay lắm.
Ngoài ra, ngươi có đủ tư cách dạy học không?”
Trương Trường Sơn cười nói: “Đây là một số thứ ta viết, tiền bối có thể khảo hạch ta.”
Khổng Sơn nhận lấy mấy bài văn Trương Trường Sơn đưa, vừa nhìn, lập tức kinh ngạc kêu lên: “Thì ra ngươi chính là Trương Trường Sơn à? ‘Luận về tài nguyên’ là do ngươi viết?”
Hắn đã sớm biết Trương Trường Sơn, nhưng chưa từng tận mắt gặp qua.
Không ngờ, tiểu tử trước mặt này lại là người nổi danh đã lâu.
Trương Trường Sơn cười đáp: “Tiền bối quá khen, ta chỉ là nghiên cứu lý luận của đại sư huynh, ngẫu nhiên có chút thu hoạch mà thôi.”
“Ồ?” Khổng Sơn cười lắc đầu, “Ngươi quá khiêm tốn rồi.”
Hắn biết Trương Dương, một tiểu tử rất xảo quyệt, đã hãm hại Lang Gia thánh địa không ít lần.
Nhưng Khổng Sơn không cho rằng Trương Dương có thể hiểu được những lý luận này.
Trương Trường Sơn cười cười, không trả lời.
Hắn không phải khiêm tốn, mà là đại đa số người trong thiên hạ đều không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-day-han-tu-tien-nhu-the-c/5194857/chuong-470.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.