Dung An Trúc muốn đến nội thành rồi tìm một chỗ xuống xe, nhưng vị huynh đệ lái xe lại bất cẩu ngôn tiếu*, đối với lời y nói hoàn toàn ngoảnh mặt làm ngơ, trực tiếp đem xe dừng trước cửa nhà Tiêu Luân.
* Bất cẩu ngôn tiếu: nghiêm túc, nói năng thận trọng.
Chuyện cũng thật trùng hợp, Tiêu Luân vừa đi siêu thị mua đồ trở về liền thấy một chiếc xe từ kiểu dáng đến biển số đều hết sức quen mắt dừng ở cửa nhà mình, rồi trợn tròn hai mắt nhìn Dung An Trúc bước xuống xe.
Dung An Trúc liếc mắt một cái đã nhìn thấy Tiêu Luân, khoé miệng khẽ nhếch nói một câu tiếp đón.
Vị huynh đệ lái xe cũng hướng Tiêu Luân phất tay. “Đã lâu không gặp, thiếu gia”. Sau đó còn chưa kịp nghe câu trả lời đã nhanh chóng lái xe chạy lấy người.
Dung An Trúc cùng Tiêu Luân đối diện, được một lát Dung An Trúc mới sờ sờ mũi, tiến lên cầm túi đồ cho Tiêu Luân.
Tiêu Luân hai tay rảnh rỗi khoanh trước ngực, bộ dáng như tên lưu manh. “Tiền lì xì đâu? Lấy được bao nhiêu?”
Dung An Trúc trả lời mang theo phần uỷ khuất. “Không có, ông nội cậu không cho”.
“Hừ”. Tiêu Luân xuy một tiếng, đi trước lên lầu.
“Dung thiếu”. Buổi tối ngồi ở sofa phòng khách xem một bộ phim đã lâu, Tiêu Luân chung quy vẫn nhịn không được mà đi hỏi. “Lão gia tử nói cái gì?”
“Mấy chuyện cũ rích”. Dung An Trúc không nhìn hắn lấy một cái, tập trung xem TV.
“Ví dụ như?” Tiêu Luân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cuu-sinh-tinh/2460143/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.