Vì nhiều lý do trong ngoài, Tiêu phu nhân cuối cùng vẫn không gặp mặt Dung An Trúc, nhưng là đem tin tức này truyền lại cho Tiêu gia lão gia tử, mọi người hiểu lòng không nói.
Một công ty nho nhỏ, nếu như Tiêu thị không giở trò quỷ thì còn có thể yên ổn làm ăn, nhưng rất nhiều chuyện nếu Tiêu thị đã nhúng tay vào thì chẳng khác gì một tầng băng mỏng.
Tiêu Luân cảm thấy bực bội vô cùng, vì sao Tiêu gia lão nhân không thể để cho hắn một con đường sống?
“Có khiêu chiến, không phải mới có động lực sao?” Dung An Trúc cười nói.
Tiêu Luân uể oải dựa lưng ghế, nói. “Cậu cảm thấy tôi thật sự có bản lĩnh có thể gây dựng thiên hạ của chính mình sao?”
“Sao bây giờ lại thiếu tự tin như vậy?” Dung An Trúc nhướn mày.
Tiêu Luân không đáp. Mỗi lần tình trạng của công ty tốt lên, Tiêu thị đều sẽ chạy đến giẫm đạp một cái, là ai rồi cũng sẽ phát cáu.
“Thiên hạ của riêng cậu”. Dung An Trúc nghĩ nghĩ. “Cậu cảm thấy lớn bao nhiêu mới là đủ?”
Tiêu Luân im lặng.
“Rất nhiều chuyện không chỉ cần năng lực kiến thức, mà còn phải xem cơ duyên xảo hợp”. Dung An Trúc nói. “Ông nội cậu có thể làm cho Tiêu thị phát triển lớn đến như vậy, đó chính là thành tựu của thời đại ấy. Hiện giờ cậu muốn xây dựng một Tiêu thị thứ hai, không nói đến chuyện không thể, nhưng là so với thế hệ ông nội cậu thì bọn họ khó khăn hơn nhiều”.
Tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cuu-sinh-tinh/2460129/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.