Hạ đi đông đến, qua nửa năm tiếp theo, hai người cũng đã qua sinh nhật hai mươi bảy tuổi.
Tiêu Luân lại chuyển vào ở nhờ nhà Dung An Trúc.
Lần này không liên quan đến chuyện công ty, trên thực tế công ty ngày càng phát triển, phỏng chừng đến cuối năm tiền lì xì của mọi người cũng sẽ không nhỏ.
Bởi vì căn hộ phía trên nhà Tiêu Luân bị rò rỉ đường ống nước, nước thấm qua trần nhà nhỏ xuống giường hắn, ướt đến cả nửa cái giường. Hắn chỉ có một cái giường đấy, phòng ngủ khác đã dùng làm nhà kho, không có đồ dùng gì, rơi vào đường cùng lại phải đóng gói hành lý đến nhà Dung An Trúc.
Nhà của Dung An Trúc ngược lại đã được chuẩn bị chu đáo, chỉ còn kém không nói trực tiếp với Tiêu Luân, gian phòng ngủ kia chính là vì hắn mà chuẩn bị.
Tiêu Luân đến ở thật sự cao hứng, có điểm nhớ lại những tháng ngày trước kia, ức khổ tư điềm (nhớ đắng cay, mong ngọt bùi). Cho nên quyết định trước khi trần nhà được sửa xong sẽ ở tại nhà Dung An Trúc.
Biểu tình Dung An Trúc có điểm vi diệu, cũng không có cự tuyệt.
Đồng nghiệp trong công ty có người biết chuyện này, nghi hoặc hỏi. “Tiêu tổng, bạn gái của anh không ít, sao không đến chỗ họ mà lại đi nương tựa Dung tổng a?”
Tiêu Luân hơi sửng sốt, tuỳ tiện nói. “Chỗ của Dung thiếu ở thoải mái”.
Cuối cùng nghĩ nghĩ còn bổ sung thêm một câu. “Đến nhà nữ nhân, vào được ra không được”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cuu-sinh-tinh/2460112/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.