Hưu Hưu nói với Văn Anh trên wechat về việc đi xem Sở Yến thi đấu vào cuối tuần sau.
Nhưng cô bạn thân không biết đang làm gì, hiếm thấy không trả lời ngay lập tức. Theo lý mà nói, Văn Anh vốn là một nửa fan đua xe, sau khi nghe xong hẳn là phải mừng như điên, gửi ba hàng dấu chấm than chứ.
Dù ngay khi vừa đến nhà, hàng dấu chấm than muộn màng được gửi đến nhưng cũng đủ thấy choáng ngợp.
Không chỉ vậy, cô ấy còn gọi điện trực tiếp.
"Thật không? Cuối tuần sau hả?" Giọng nói phấn khích của Văn Anh cao vút.
"Êy, Sở Yến ở bên cạnh mình, cậu có cần tự mình hỏi anh ấy không?" Hưu Hưu nói.
Nghe vậy, đầu bên kia điện thoại im lặng hai giây, khi lại vang lên, giọng nói thỏ thẻ dịu dàng hơn rất nhiều, cô nhướng mày nói: "Hả? Anh ấy có ở đó không?"
Hưu Hưu không để ý đến sự thay đổi giọng điệu đột ngột của cô ấy, thản nhiên nói: "Đúng rồi, mình vừa từ sân bay về, anh ấy cứ muốn đến đón, suýt chút nữa khiến đầu óc mình quay cuồng."
Sở Yến lấy một quả táo tàu, cắn một miếng, dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào đầu cô, tức giận nói: "Vâng vâng vâng, anh đòi đến đón em, con nhỏ vô ơn."
Giọng nói của anh ta không nhỏ, Văn Anh tất nhiên nghe được, nói: "Hưu Hưu, sao lại cãi nhau với anh ấy nữa?"
Hưu Hưu trừng mắt: "Anh ấy luôn bắt nạt mình mà! Anh Anh, thế mà cậu lại nói đỡ cho anh ấy, cậu có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cham-vao-su-truoc/3455349/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.