Chu Mộng Châu ra khỏi ngôi cổ tự, cứ cắm đầu nhắm con đường trước mặt mà đi không kể phương hướng, qua một lúc đã thấy trời đông hừng sáng.
Dọc đường hắn chỉ mong gặp một vài người khác để hỏi thăm đường đến Mẫu Thương Sơn, cho nên chỉ nhằm quan lộ mà đi. Cứ lúc nào thấy bụng đói thì lấy túi thức ăn ra vừa đi vừa nhai, chẳng mấy chốc trời đã trưa, khi ấy hắn cũng vừa vào một đại trấn.
Chu Mộng Châu tìm một quán ăn bước vào, mấy tên tiểu nhị nhìn thấy một tiểu sa di đầu chưa cạo tóc, tăng y thì rộng thềnh buộc chằng cổ quái bất giác chăm mắt mà nhìn. Một tên nhanh nhẩu chạy đến gần đón đầu, nói nhã nhặn:
- Tiểu sư phụ ạ, phiền ngài đến quán khác, nơi này không có cơm chay?
Chu Mộng Chão tròn mắt nhìn tiểu nhị, la lên:
- Í! Ai bảo tôi cần cơm chay chứ?
Tiểu nhị vội xua tay nói:
- Vậy càng không được, tiểu sư phụ có lẽ làm điệu ở Di Đà tự chuồn xuống đây phá giới một bữa chứ gì? Tiểu điếm nếu như dám bán cho ngài thì có lẽ chẳng bao lâu sẽ dẹp tiệm.
Ngài chẳng nhìn xem Hưng Đức phạn lâu bên kia đường, chỉ vì bán cơm mặn cho tăng một lần mà giờ đóng cửa đó sao.
Vừa nói gã vừa chỉ qua phía bên kia đường. Chu Mộng Châu bất giác quay đầu đưa mắt nhìn theo tay gã, thấy một phạn điếm rất lớn biển đề Hưng Đức Lâu, thế nhưng cửa đóng im ỉm, xem ra chẳng mua bán gì.
Chu Mộng Châu quay lại nói:
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-thu-tieu-tu/64369/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.