Phủ quốc sư, hậu hoa viên
Phong Chi Danh ngồi trên ghế dài lãnh đạm chống tay nhếch mắt nhìn Bát Thập đang đánh quyền rồi đập đá, nhất cử nhất động đều dứt khoát mạnh mẽ, giống như sấm rền khiến lòng người kinh hãi.
Sài Thất đứng ở bên cạnh xuýt xoa đến mỏi miệng: "Quốc sư, ngài lợi hại thật. Thế này có giống cương thi chút nào đâu? Y thậm chí có thể chạy nhảy như người bình thường vậy. Không thể tin được."
Phong Chi Danh hờ hững đáp lại: "Vẫn chưa đến mức độ mà ta mong muốn. Ta cần ở y nhiều hơn thế."
Sài Thất kinh ngạc: "Quốc sư yêu cầu cao quá rồi. Ta cảm thấy Bát Thập nhà chúng ta đánh được cả thiên quân vạn mã đấy chứ."
"Ngươi nghĩ vậy là vì chưa thấy qua thiên quân vạn mã thật đáng sợ thế nào."
Sài Thất tiu nghỉu, ngẫm lại rồi hỏi: "Quốc sư luyện ra Bát Thập không phải để chơi thôi sao? Ngài muốn đối phó với ai à?"
"Hiện giờ ta chỉ có thể nói lúc cần dùng thì nên dùng được." Phong Chi Danh đột nhiên nhớ tới gì đó nên nhìn sang chỗ Sài Thất đứng: "Phu nhân ra ngoài rồi sao ngươi còn ở đây? Ta căn dặn ngươi đi theo bảo hộ y mà."
Sài Thất phủi tay cười: "Ôi trời, phu nhân có Hoài Cẩn đi theo rồi cần gì đến ta nữa? Ta có đánh lại Hoài Cẩn đâu? Nếu là kẻ mà hắn chịu thua thì có thêm ta cũng vô ích."
"Ngươi có tiền đồ thêm tí thì chết à?"
"Quốc sư không thể nói như thế.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-the-cua-quoc-su/2546519/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.