Tiêu Trường Lân khó khăn lắm mới được nói, đỉnh đầu bốc khói sắp nổ tung nên không thèm kiêng cử gì nữa: "Ta có đó. Ngươi là cái thá gì của ta mà định quản ta?"
"Là ai?"
"Ta việc gì phải nói cho ngươi biết?"
"Là quốc sư sao?"
Tiêu Trường Lân ngơ ra: "Liên quan gì đến huynh ấy? Huynh ấy thành thân rồi, ngươi ngốc hả?"
Cố Thẩm Đề không tin đáp án này, nói: "Những người bên cạnh ngươi ta điều tra qua cả rồi, ngoài quốc sư đều không thể tính là thân thiết gì với ngươi."
"Ta chính là thích những người không thân thiết đó. Ngươi nghĩ ta chỉ có một tình nhân thôi sao? Ta có rất nhiều, mỗi người một kiểu, như vậy mới thích."
Tiêu Trường Lân nói cho đã cái miệng, nói xong mới thấy hơi hối hận. Sắc mặt của Cố Thẩm Đề đột biến vặn vẹo đến mức khó coi, tròng mắt có tơ máu nổi cợm lên. Cố Thẩm Đề gặn hỏi lại từng chữ rét lạnh đến bức tim người:
"Mỗi người...một kiểu? Như vậy...mới thích?"
"Ta..."
Tiêu Trường Lân chột dạ, đang định giải thích thì bị Cố Thẩm Đề nhét vải tiếp tục, ngay cả nửa câu y còn chẳng nói được. Cố Thẩm Đề cởi nốt tầng y phục sót lại trên người, để lộ một vùng sẹo tròn trên ngực trái. Có điều, vào giờ phút này, Tiêu Trường Lân không có tâm tư hỏi xem vùng sẹo này từ đâu mà có.
Cố Thẩm Đề khô khan đến vô cảm nói: "Nếu vương gia đã thích phóng túng như vậy, bản tướng cũng không cần dịu dàng làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-the-cua-quoc-su/2546500/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.