Phủ quốc sư, luyện dược đường.
Phong Chi Danh đứng ở giữa phòng nhàn nhã đổ mấy hủ rắn rết bọ cạp vào trong chiếc đỉnh đồng đang mở nắp. Tiểu hộ vệ của hắn Sài Thất năm nay mới mười bốn vừa nhìn vừa âm thầm kinh hãi trong lòng hỏi: "Quốc sư, lần này ngài định chế thuốc gì nữa vậy?"
"Ngươi chỉ cần biết là thuốc tốt." Phong Chi Danh đáp hờ hững.
Sài Thất đen mặt: "Lần trước ngài chế Dược Phương Hoàn gì đó cũng bảo với ta là thuốc tốt, kết quả đem cho mấy cái xác uống vô bọn chúng bật dậy khỏi quan tài nhảy bàch bạch thành hình vòng tròn cả đêm mới chịu dừng lại. Ta sợ lắm rồi, khi thử thuốc ngài đừng gọi ta theo."
Phong Chi Danh nhướn mày: "Ngươi được ta nuôi từ nhỏ mà sao cái gan bé tẹo như hạt đậu vậy?"
Sài Thất không phục cãi lại: "Quốc sư, ta là kẻ to gan nhất trong phủ này rồi. Nếu là đám hộ vệ khác gặp được cảnh xác chết bật dậy, bọn họ chắc là chết ngất luôn tại chỗ chứ không chỉ sợ như ta thôi đâu." Sài Thất được thể thì than phiền luôn một lượt. "Nhân tiện ngài cũng tém tém cái tính khí kinh dị của mình lại một chút đi. Thánh chỉ ban hôn đã truyền xuống, lần này ngài không thể lại dọa người ta chạy mất dạng nữa đâu. Mà dù ngài cố chấp dọa dẫm thế nào thì vẫn phải thành hôn thôi, đêm động phòng còn phải nhìn mặt nhau rồi thế này thế nọ nữa, sợ quá thì làm sao mà...ây...nói chung quốc sư à..."
Sài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-the-cua-quoc-su/2546442/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.