Vào buổi trưa, cửa lớn Đổng gia rộng mở chào đón khách nhân, khắp nơi tràn đầy vẻ vui mừng.
Chủ tử và nha hoàn trong phủ đều vui vẻ, ngay cả gió lạnh cũng không thể thổi tan ý cười trên mặt.
“Sao vậy? Đằng sau còn bao nhiêu?” Trời rất lạnh, nhưng Lưu thị lại vừa lau mồ hôi trên trán, vừa vội vàng hỏi Mạnh bá.
Mạnh bá đi nhanh, hơi thở có chút gấp, “Thiếu phu nhân, Trần quản gia nói phía sau đại khái còn bảy mươi rương nữa.”
Lưu thị tính toán, nhẹ nhàng thở ra, “Hẳn là đủ để.”
Mạnh bá vừa cười vừa thở dài, “Có hai sân trống, tôi tính hai sân trống sẽ đủ, không nghĩ đến là sẽ nhiều như vậy.”
Đúng vậy, nhà mẹ đẻ nàng nghe khi thấy nàng bố trí thêm hai sân còn nóilà nàng suy nghĩ nhiều, hiện tại hai sân này vừa đủ tốt, có thể dùngđược trong tình huống này.
Đi đến phòng chính, nhìn thấy vẻ mặt Trang Thư Tình đang thoải mái nóichuyện với mẹ chồng mình, Lưu thị cười nói: “Con nha, sao không nói vớiBạch công tử, dù sao cũng phải mang về, chuẩn bị như vậy làm gì, mới đưa sinh lễ đã như vậy, về sau dựng vợ gả chồng sẽ còn như thế nào nữa.”
“Sau này như thế nào thì chưa nói đến, con đã nói chuyện này với hắn vài lần, nhưng hắn không thuận theo con cũng không có biện pháp.” Nghĩ đếnnam nhân này vô cùng cố chấp, Trang Thư Tình vừa cảm thấy ngọt ngào lạiđau đầu, nàng cơ hồ có thể tưởng tượng ra trong kinh sẽ truyền ra hư thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-nhan-thanh-doi/3290397/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.