Bọn họ chơi thật sự vui vẻ, trong đó Tiểu Húc vui vẻ nhất, sau khi rời khỏi vườn bách thú, bọn họ còn cùng nhau ăn tối trước khi về nhà.
“Cám ơn anh hôm nay đã đi cùng, thật xin lỗi vì đã làm chậm trễ thời gian quý báu của anh, chúng ta nên tạm biệt ở đây, bye bye.”
Đông Phương Bách đưa Lạc Đình Đình và Tiểu Húc về nhà, Lạc Đình Đình muốn trở mặt, vừa tới cửa đã muốn ngăn Đông Phương Bách ở bên ngoài.
Nhưng anh đâu phải một người tốt, ở trên thương trường anh là người xảo quyệt có tiếng.
Đông Phương Bách dùng một chân thành công ngăn ý định đóng cửa của Lạc Đình Đình.
Hai người đứng ở cửa âm thầm so đấu, thật ra thì đàn ông mạnh hơn phụ nữ nhiều, anh chỉ cần dùng sức một chút là có thể đẩy cửa ra, nhưng anh không muốn cũng không thể.
Đã không thể dùng vũ lực để giải quyết, vậy thì dùng trí.
Đông Phương Bách đứng ở cửa hô to với Tiểu Húc: “Tiểu Húc, có muốn cha tắm chung với con hay không?”
Tiểu Húc nghe được thì vô cùng vui vẻ, bé vội vã chạy đến cạnh cửa.
“Muốn, con muốn, con muốn tắm chung với cha.”
Sao Lạc Đình Đình có thể nhẫn tâm làm cho nguyện vọng của con trai tan biến, đành phải bất đắc dĩ mở cửa để Đông Phương Bách đi vào.
Cô nhìn Tiểu Húc, nhe răng trợn mắt với Đông Phương Bách, đã quen với mặt quỷ của cô Đông Phương Bách không còn ngạc nhiên nữa, nhưng không ngờ một người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-nam-nhan-toi-di/2127134/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.