Toàn bộ mùi vị mờ ám cùng những tiếng rên rỉ được truyền ra ngoài qua khe cửa của phòng làm việc.
Để công việc ở nhà của Quỳnh An được thuận tiện, Đỗ Phương Cần đã đặc biệt tạo ra một căn phòng làm việc riêng ở trên lầu cao nhất, toàn bộ trang hoàng trong phòng đều mang phong cách cá nhân của Quỳnh An.
Bọn họ bình thường khá ăn ý, khi Quỳnh An ở trong phòng làm việc, chứng tỏ cô đang nghiêm túc viết bản thảo, trừ khi cần thiết, nếu không tốt nhất không nên làm phiền cô.
Thế nhưng từ sau khi Quỳnh An rời nhà bỏ đi rồi quay trở lại, Đỗ Phương Cần dường như đem toàn bộ sự ăn ý trước đó quăng đi hết. Thường xuyên xông vào phòng làm việc của Quỳnh An "quấy rối".
"Đừng." Thanh âm kháng nghị của Kiều Quỳnh An căn bản còn chưa kịp nói ra, đã bị Đỗ Phương Cần mờ ám nuốt vào trong miệng.
Hắn không thể để cho người bạn gái thân yêu của mình dễ dàng không chú ý đến hắn dù chỉ vài phút. Tuy rằng thời hạn nộp bản thảo của cô sắp tới, thế nhưng sau bữa tối, một mình hắn ngồi ở phòng khách xem ti vi dường như rất buồn bực, rất trống vằng.
"Phương Cần, anh đã đồng ý với em."
Trước đó ở dưới lầu, hắn đã đảm bảo hắn sẽ ngoan ngoãn đợi ở phòng khách, tuyệt đối sẽ không chạy lên lầu cao nhất giống như ngày hôm qua, ngày hôm trước cùng ngày hôm kia.
"Ừ, thế nhưng anh rất nhớ em."
Đây là cái lý do gì vậy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-nam-ngoan-ngoan-dung-lai/3276293/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.