Tần Nhiên không biết ai đã bố trí phòng vệ cho doanh trại.
Có thể là Tát Lỗ Tạp, cũng có thể là một người khác.
Nhưng cho dù là ai đi chăng nữa thì người ấy cũng không phải là loại tốt mã giẻ cùi. Tháp canh gác, cách bố trí súng máy, còn có cả đội tuần tra đều đã nói lên tất cả.
Cho dù vì số lượng nhân thủ giảm mạnh nên không thể không giảm bớt một ít người trong mỗi đội. Nhưng những nơi cần phải bảo vệ thì vẫn luôn có người canh gác.
Ngoại trừ bãi đất trống trước mặt Tần Nhiên.
Tần Nhiên không tin một người có thể bài binh bố trận tốt đến mức một con muỗi cũng không lọt vào được mà sẽ làm ra sai sót ở nơi này.
Nên cách giải thích hợp lý duy nhất là: Nơi này có bẫy!
Mà mìn lại chính là lựa chọn hoàn mỹ nhất.
Vừa có thể tạo ra sát thương mạnh, lại vừa có thể tạo ra cảnh báo cho binh lính trong doanh trại.
Đúng là một công đôi việc.
“Hy vọng hữu dụng!” Tần Nhiên nghĩ sau khi xem xét mảnh đất trống trước mặt.
Ngay sau đó, cậu triển khai kỹ năng “lần theo dấu vết”.
Nháy mắt cái, thế giới trong mắt Tần Nhiên đã trở nên khác biệt.
Ba màu trắng, đỏ, đen đan chéo nhau rồi từng hàng dấu chân màu trắng xuất hiện trước mắt Tần Nhiên.
Những dấu chân màu trắng này rất nhạt, tựa như nó chính là một lớp tro tàn, có thể bị gió cuốn đi bất cứ lúc nào.
Tần Nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-ma-lao-tu/2104862/quyen-1-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.