Chiếc xe trên đường trở về Đới gia, Minh Nhi trầm mặc một lúc lâu vẫn không dám nhìn sang Đới Khởi Nam, trong lòng toàn những muộn phiền.
" Khởi Nam...anh vì em mà bỏ buổi tiệc ngang như vậy...liệu..." Minh Nhi ấp úng khó khăn mà nói.
Bàn tay to lớn của Khởi Nam đặt lên đầu cô, xoa xoa dịu dàng, sự nghiệp rất quan trọng nhưng Minh Nhi đối với hắn cũng quan trọng. Hắn đã từng hứa sẽ bảo vệ cô cả đời, làm sao trông thấy cô bị người khác ức hiếp mà không can ngăn.
" Đừng lo, anh ổn, có gì anh sẽ lựa lời nói chuyện với Trịnh Tổng sau...ngược lại là em, đã có chuyện gì xảy ra? "
" Em không rõ...em đang ngắm hoa...tự dưng, tự dưng Trịnh Tổng đó bất thình lình xuất hiện còn sỗ sàng ôm em...em rất sợ..." Minh Nhi mếu máo, khóe mắt còn rơi ra vài giọt lệ, trông cô ngây thơ vô tội cực kỳ.
Đới Khởi Nam sợ nhất là thấy cô khóc, chẳng nghỉ ngơi gì vội vàng ôm cô vào lòng an ủi.
" Đừng khóc có anh đây rồi,..."
" Nhưng mà...Hạnh Ân à...sao Trịnh Tổng đó lại bảo em là vợ anh ta? " Đới Khởi Nam lại tiếp tục hỏi.
Minh Nhi nhanh cúi gầm mặt xuống, né tránh ánh mắt thăm dò của Đới Khởi Nam, giả vờ hoảng loạn ôm lấy đầu như thật, nét diễn không một chút giả trân.
" Em không biết, em thật sự không biết, em chẳng có tí kí ức nào về anh ta cả...nếu quen biết nhau thật dù em mất trí nhớ cũng phải có ấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-ma-den-tu-thien-duong/2574945/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.