Ánh nắng chói chang rọi thẳng vào mắt, miễn cưỡng Minh Nhi choàng tỉnh sau một đêm tra tấn tâm lý, đồ trên người cô vẫn chỉnh chu không có hiện tượng bị xâm phạm, Trịnh Vương Hoàng sớm đã rời đi, cô đưa mắt tìm kiếm chiếc đồng hồ.
Nó chỉ kim vào 9h sáng, Minh Nhi tá hỏa, xem ra cô đã ngủ quá lố, lật đật xuống giường luống cuống với lấy túi xách, chẳng thèm quan tâm mặt mũi, cắm đầu cắm cổ chạy thẳng ra ngoài, cô phải trở về Đới gia. Nhưng khi vừa ra tới cua giao nhau giữa hai bên Đông Tây lại đụng phải người khác, Minh Nhi theo quán tính ngã ra sau, người kia lập tức luồn tay qua eo đỡ lấy cô.
Giọng điệu quen thuộc cất lên tiếng " Chị! "
Kích thích não bộ Minh Nhi ngẩn đầu lên nhìn, đập vào mắt cô không ai xa lạ, đó chính là Triệu Khanh, đứa em trai mà cô hết mực yêu thương, cứ ngỡ năm đó cậu đã chết, vậy mà giờ đây cậu đang đứng sừng sững trước mặt cô, là một người bằng sương bằng thịt, không phải mơ.
Triệu Khanh diện trên mình bộ âu phục lịch lãm, tóc vuốt cao, cặp mắt có chút đăm chiêu, trông cậu chẳng còn vẻ ngây thơ ngày xưa, cứ như biến thành một người trưởng thành.
Hai mắt Minh Nhi đỏ hoe, sống mũi cay cay, vành mắt ầng ậng lệ, hô hấp cũng trở nên khó khăn, vui mừng tột độ không nói nên lời, Triệu Khanh lại hạ giọng hỏi cô.
" Chị...cuối cùng chị cũng về rồi, sao chị lại đi lâu như vậy chứ? "
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-ma-den-tu-thien-duong/2574933/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.