* Cốc cốc * tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên, hồi âm là cánh cửa bật vào, Hoắc Đường rón rén bước vào trong, vẻ mặt của ông không khác gì so với Vương Hoàng.
Rầu rĩ chẳng nói nổi lời, Vương Hoàng nhìn ông bằng cặp mắt hy vọng, cất giọng hỏi.
" Đã tìm được phu nhân chưa? "
Hoắc Đường lắc đầu không đáp, Vương Hoàng thở một hơi thật não nề, tựa lưng vào thành ghế, cả ngày hôm qua anh không chợp mắt, ráo riết truy tìm Minh Nhi, vậy mà vẫn bạc vô âm tính.
Những nơi cần tìm anh điều đã tìm hết, thậm chí phát lệnh truy bắt ở các sân bay và bến xe, không có một ai nhìn thấy Minh Nhi, cả Đới Khởi Nam cũng vậy.
Vương Hoàng suy đoán, nếu Đới Khởi Nam muốn đưa Minh Nhi đi chắc chắn phải đến những nơi đó, ấy thế mà anh cho người mai phục ở đó vẫn không có động tĩnh gì.
Điều này chứng tỏ, họ vẫn chưa rời khỏi Quảng Đông, chỉ cần anh cho người canh chừng chặt chẽ nhất định sẽ tìm ra.
" Cho người tìm mọi ngóc ngách trong tỉnh Quảng Đông cho tôi, bằng mọi giá phải moi đầu Đới Khởi Nam ra ngoài " anh gằn giọng, rồi tiếp tục phát lệnh.
" Treo thưởng cho ai tìm ra Đới Khởi Nam thưởng người đó 10.000 tệ "
Hoắc Đường cúi người cung kính nghe theo, khi tay ông chạm vào nắm cửa bỗng dưng dừng lại, ông hạ thấp người, không dám nhìn thẳng Vương Hoàng.
" Có chuyện gì sao? " anh chau mày hỏi.
" Vâng...nhưng...thưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-ma-den-tu-thien-duong/2574868/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.