Hiện thực, Dược Tông, bên ngoài vách đá Mộng Giới.
Chấn động tu vi mãnh liệt từ vách đá Mộng Giới truyền ra, cuộn thành sóng lớn quét về phía đệ tử Đao Tông đang vây quanh.
Đệ tử Đao Tông không rõ chuyện gì, căng thẳng siết chặt chuôi đao, cảnh giác nhìn về Mộng Giới.
Tu vi ấy không tổn thương họ. Sắc mặt Nguyên Vô Cầu đột nhiên sáng rực, y nhìn thấy một bóng áo trắng từ trong Mộng Giới bay vọt ra, vui mừng hô to: "Sầm Phong Quyện!"
Người từ vách đá Mộng Giới bước ra chính là Sầm Phong Quyện!
Vừa trở lại hiện thực, thân thể yếu ớt khiến anh chóng mặt một thoáng, nhưng anh nhanh chóng đè nén khó chịu, mỉm cười gật đầu với Nguyên Vô Cầu: "Ta đã cứu được thần hồn ra rồi."
Phía sau anh, mười vạn thần hồn dày đặc đang lần lượt thoát khỏi Mộng Giới, còn Mộng Giới như bị tổn thương nặng nề, vách đá lởm chởm hiện đầy vết nứt.
Sầm Phong Quyện không chậm trễ, chưa để tu sĩ bên ngoài kịp làm gì, anh đã triệu chiết phiến gỗ mun, nhẹ nhàng vung một cái.
Cuốn sách Ảo ảnh hiện lên trên không Dược Tông, ánh sáng bạc trên sách lưu chuyển, chói lọi đến mức vừa xuất hiện đã hút hết ánh nhìn của tất cả tu sĩ có mặt.
Nhạc chưởng môn từ lúc thấy Sầm Phong Quyện cứu được mười vạn thần hồn đã mặt xanh như đít nồi, giờ nhìn thấy cuốn sách thì sắc mặt càng biến đổi lớn, kinh hãi hét lên: "Nhắm mắt, đừng nhìn!"
Đây là quy tắc trong cuốn sách của Sầm Phong Quyện. Trong phạm vi ảnh hưởng, ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-khuyen-va-my-nhan-benh-tat-cua-han/5218965/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.