Xung quanh thực tĩnh lặng, thời gian dường như cũng lắng đọng tại giờ phút này.
Đã thật lâu không dùng thân phận này để ôm người nàng yêu.
Tô Kỷ Miên thở sâu, chậm rãi cùng Đỗ Thanh Thanh trán tựa trán, ánh mắt thành kính, chân thành tha thiết, đôi tay hai nàng gắt gao nắm chặt lấy nhau, ngay cả đầu quả tim cũng dường như đang run rẩy.
Đã bao lâu?
Đại khái..... Đến tận bốn kiếp luân hồi đi.
Từ lần đầu tiên người yêu của nàng tiến vào thế giới kịch bản, rồi tử vong, trọng sinh, rồi lại tử vong, trọng sinh, một lần lại một lần tuần hoàn lặp lại.
Mọi chuyện thoạt nhìn bên ngoài thì là như thế, nhưng chân tướng lại không chỉ có như vậy.
Không giống như các thế giới khác, trong thế giới kịch bản, không chỉ là những đồ vật rất nhỏ như thời tiết hay ánh đèn, mà kỳ thực ngay cả ký ức cũng có thể sửa chữa.
Để cho Đỗ Thanh Thanh có thể tiếp thu và lý giải trình tự luân hồi của thế giới, Tô Kỷ Miên cố ý lấy tử vong làm phương thức biểu đạt trực quan, dựa theo sổ tay công nhân mà công đạo như vậy.
—— nếu nhiệm vụ thất bại, trải qua sự tử vong ngẫu nhiên không đau đớn, trọng sinh, tiếp tục nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ.
Không cần đi suy xét băn khoăn đến những sự việc mờ mịt ẩn giấu đằng sau, chỉ cần nhắm mắt mở mắt là lại như thường, dư lại những thứ đó toàn bộ cứ để nàng lo, hết thảy thống khổ và bất đắc dĩ cứ để nàng gánh.
Cẩn thận tự hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-doc-nu-xung-la-nu-chu-dau-qua-tim-sung/983748/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.