Sau một hồi chiến đấu kịch liệt, Kiều Việt ngất đi. Nhiều năm nay cậu luôn uống thuốc ức chế, chính vì vậy mà cơ thể trong kỳ phát tình bị phản tác dụng. Nhưng đây chỉ mới là bắt đầu, kỳ phát tình của Omega hiển nhiên không phải làm một lần là có thể ngưng hẳn. Mặc dù đã đánh dấu tạm thời, vẫn không thể nói trước được khi nào sẽ phát tình tiếp.
Lục Tranh nhìn đồng hồ, bây giờ đã hơn ba giờ sáng. Hắn dựa lưng vào đầu giường, vừa nghịch điện thoại, vừa ở một bên nhìn Kiều Việt đang ngủ say, vẻ mặt hốt hoảng một hồi lâu, cuối cùng thở dài. Nói ra sợ người khác không tin, nhưng Lục Tranh thực sự đang ăn năn xám hối —— hắn lừa Kiều Việt. Thật ra tình huống mới nãy của Kiều Việt chỉ cần cho cậu uống thuốc ức chế là có thể giải quyết được tất thảy, hơn nữa hắn hoàn toàn có thể gọi điện thoại kêu người đem thuốc ức chế tới, thế nhưng hắn không làm vậy.
Không rõ vì sao hắn lại làm vậy, nhưng nói tóm lại hắn đã lừa gạt Omega nhà người ta trong tình trạng thần trí không rõ, mọi chuyện diễn ra theo một hướng không thể đoán trước hậu quả. Nhưng bây giờ không phải lúc suy nghĩ lung tung, trong phòng không có đồ ăn, giường chiếu cũng bị bọn họ làm cho ngổn ngang, hiển nhiên không có cách nào tiếp tục làm này làm kia được nữa. Lục Tranh chạm vào vầng trán đẫm mồ hôi của Kiều Việt, quyết định đổi sang chiến trường khác.
Omega như Kiều Việt không nên nằm ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-hoang-duong/2562698/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.