Liên tiếp nhiều ngày, Thư Ly luôn trong trạng thái lo sợ bất an. Trong lòng cả hai đều rõ ràng, nhưng lại giả vờ như không biết.
Thư Ly không dám thừa nhận, y biết từ lúc gặp lại đến hiện tại, bản thân y ở trong mắt Hạ Liên Chử là bộ dạng gì, cho nên bây giờ y không thể chịu nổi, nội tâm rất mâu thuẫn, ngọt ngào và đau đớn cùng lúc giằng co, y khao khát có được, nhưng không dám tự mình nắm lấy.
Ban đêm Thư Ly thường nằm mơ, mơ thấy Hạ Liên Chử dùng ánh mắt thất vọng nhìn mình, y muốn giải thích, lại bị Hạ Yến Lễ tóm được, kéo y ra sau lưng gã.
Tỉnh lại sau ác mộng, trên trán Thư Ly lấm tấm mồ hôi lạnh, sau lưng cũng ướt đẫm mồ hôi, trong lòng nhói lên từng cơn, không có giấc mơ nào kinh khủng hơn thế này.
Nếu như y không thừa nhận y chính là người câm nhỏ, thì tiểu người câm trong ký ức của Hạ Liên Chử vẫn là dáng vẻ ôn nhu khả ái, chỉ là bây giờ Thư Ly lợi dụng lòng tốt của Hạ Liên Chử, tạo ra một màn kịch giữa người nông dân và con rắn*. Nếu như y thừa nhận, trong lòng Hạ Liên Chử, y sẽ không còn lại gì nữa.
( *Câu chuyện về người nông dân và con rắn: Một nông dân đi qua cánh đồng của anh ta vào một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo. Trên mặt đất đặt một con rắn, bất động và như thể bị đông lạnh. Người nông dân biết con rắn có thể chết, nên anh ta ôm nó lên và đặt nó vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-ai-hau-du-sinh/1189087/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.