Khi Tiết Văn đã trưởng thành, có thể tự gánh vác mọi việc, thì Tiết Duyên dắt A Lê rời kinh thành, xuôi Nam đến Dương Châu.
Có lẽ vì tuổi đã cao, chàng càng thích những ngày tháng thong thả nơi Giang Nam, khao khát một cuộc sống bình yên, chậm rãi như dòng nước. Dương Châu là quê hương của A Lê, giọng nói ở đó nhẹ mềm, con người dịu dàng, ngay cả gió cũng như ấm hơn, ngày nắng nhiều, rất hợp để sống những ngày trôi thật chậm.
Hồ An Hòa và Vi Thúy Nương cũng dọn theo sang, hai nhà vẫn ở sát cạnh nhau. Sống kề vai mấy chục năm, giờ nếu tách ra lại cảm thấy trống vắng. Hắn mua một căn nhỏ trong con hẻm vắng, mở tiệm sách nho nhỏ, chẳng rộng rãi gì, nhưng trang trí thanh nhã, lọ bình hay đồ gốm đều là vật quý, nhìn vào đã thấy tao nhã.
Chỉ là chỗ ấy quá khuất, mỗi ngày khách chẳng mấy ai, song Hồ An Hòa cũng chẳng bận tâm. Hắn đâu thiếu tiền, chỉ là tìm việc tiêu thời gian. Mỗi sáng sớm hắn dậy thật sớm, pha trà, đọc sách, vẽ tranh, dạy Vi Thúy Nương nhận mặt chữ, đời trôi chậm rãi mà an vui.
A Lê khi đó đã hơn ba mươi. Dù chăm sóc bản thân kỹ thế nào, khóe mắt cũng đã có nếp nhăn mảnh như tơ. Nhưng năm tháng và từng trải lại khiến vẻ đẹp của nàng thêm chiều sâu; không còn linh động hồn nhiên như thuở thiếu nữ, nhưng khí chất lại điềm đạm, tao nhã, chỉ một ánh mắt, một động tác cũng khiến người ta cảm thấy bình yên, dễ chịu.
Người xưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258436/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.