Một tiếng nổ lớn vang lên, rồi trời đất đảo lộn.
Mọi thứ đến quá nhanh, A Lê hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra. Trong tai chỉ còn lại tiếng nữ nhân kinh hãi hét lên và tiếng ngựa hí thê lương. Cửa xe ngựa bật tung, khung gỗ vặn xoắn méo mó, nàng cùng Phùng thị bị hất văng ra ngoài. Khoảnh khắc rơi xuống đất, thậm chí nàng còn nghe thấy tiếng xương gãy răng rắc, rõ ràng đến rợn người.
Trước mắt mịt mù bụi đất, bóng dáng Phùng thị vẫn còn lờ mờ, co rút lại trong đau đớn. A Lê theo bản năng lật người, lấy thân mình che lên, hai tay chống xuống, dùng lưng đỡ lấy bánh xe đang nghiến tới. Xe lao nhanh như gió, cơn đau xé toạc chỉ diễn ra trong chớp mắt, mà lại dài như cả một đời người.
Tiếng ồn ào dần tan đi, A Lê trượt khỏi người Phùng thị, mềm oặt ngã xuống đất.
Nhờ có A Lê đỡ, Phùng thị không bị thương nặng, vẫn cố gượng bò dậy. Tai bà ong ong, vừa rồi mọi thứ như một cơn ác mộng, thân thể đã không còn nghe theo ý chí, chỉ thấy mình như bị nhốt trong một thế giới hoang tàn, khắp nơi đổ nát, chỉ còn lại bà và A Lê.
Ngón tay Phùng thị run run, bà quỳ sụp bên cạnh A Lê, nắm chặt cổ tay nàng, khóc không thành tiếng, nước mắt lớn như hạt châu, rơi mãi mà nghẹn cứng cổ họng.
Khách hành hương dưới núi vội chạy tới, có người tốt bụng gọi xe ngựa, cùng nhau đưa hai người đến y quán.
Giữa cảnh hỗn loạn, có người thở dài, “Con ngựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258426/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.